⬅ Trước Tiếp ➡
Nữ thần nói cái gì thì chính là cái đó!
Những tiện nhân kia làm sao có thể so sánh với Thu Thu?
Mong đợi bộ phim mới của nữ thần.
Tôi thành thạo PS, tôi dám đảm bảo tấm hình này không phải P, nhưng nữ thần đã nói thì thôi, tất cả mọi người giải tán đi.
Thật đúng là đàn ông "tốt" mà.
Mặc dù tin này của Nam Nhược Thu nhìn qua như không có chuyện gì xảy ra, nhưng với tính cách của cô ta chỉ sợ đã sớm tức chết rồi.
Trên thực tế, Hạ Sơ cũng đoán không sai, Thịnh Chính Tu mới trở về nhà họ Thịnh đã bị mọi người bao vây.
"Tu Nhi à, sao con lại hồ đồ vậy, muốn chơi cũng không nên để lại chứng cứ chứ, bây giờ để cho người ta nhìn nhà họ Thịnh chúng ta cười nhạo." Mẹ Thịnh tiến lên đón.
"Chính Tu, ông nội con biết chuyện này rất tức giận, con còn không đi giải thích với ông đi." Cha Thịnh nói.
"Cha mẹ, con chưa từng làm những chuyện này, con giải thích cái gì?" Thịnh Chính Tu luôn luôn giữ mình rất tốt, người nhà họ Thịnh cũng rất yên tâm với anh ta.
Mắt thấy anh ta lớn lên từng ngày, quyền hành của tập đoàn Thịnh thị vẫn còn trong tay ông cụ, ông cụ vô cùng coi trọng Thịnh Chính Tu.
Nghĩ đến không bao lâu nữa sẽ cho anh ta cổ phần, giờ phút quan trọng này xảy ra chuyện như vậy, hai người tự nhiên rất lo lắng.
"Con chưa làm gì, vậy tấm ảnh trên mạng, báo chí cũng truyền khắp nơi, con hồ ly tinh đó là ai? Còn có nhà họ Nam đã gọi điện thoại tới, con và Nhược Thu lập tức phải đính hôn!"
"Mẹ à, thật sự không có hồ ly tinh nào cả, bức ảnh đó là có người tính kế con." Thịnh Chính Tu nghĩ đến đêm đó mình say rượu mất đi ý thức.
Buổi sáng lúc tỉnh lại cửa không đóng, quần áo trên người mình cũng không cánh mà bay, hiển nhiên là có bẫy.
Hơn nữa tầng đó của anh ta còn không có giám sát, người phụ nữ kia là ai, anh ta cũng không biết, đến cuối cùng là ai muốn hại anh ta?
"Được rồi được rồi, mặc kệ có hồ ly tinh hay không, con trấn an nhà họ Nam và ông nội trước, nghi thức đính hôn này không thể sai sót được."
"Con biết rồi."
Thịnh Chính Tu không dễ gì mới trấn an cảm xúc của ông cụ, lúc này anh ta mới quay trở lại biệt thự của mình, lúc trở lại trong nhà đã có người.
Nam Nhược Thu ném bức hình lên bàn: "Thịnh Chính Tu, đây là chuyện gì?"
"Tôi đã nói rất rõ ràng với cô trong điện thoại rồi, tôi chưa từng làm những chuyện này." Thịnh Chính Tu vốn đã một bụng lửa giận.
Đối với Nam Nhược Thu, anh ta vẫn luôn tỏ thái độ chán ghét, anh ta căn bản không yêu cô ta, thậm chí còn hận cô ta.
Năm đó nếu không phải cô ta bỏ thuốc mình, mình coi cô ta thành Hạ Sơ, vậy thì Hạ Sơ cũng sẽ không đau lòng muốn chết mà rời khỏi nơi này.
Từ biệt ba năm bặt vô âm tín, mà anh ta vì chịu trách nhiệm chỉ đành phải ở bên cạnh Nam Nhược Thu.
"Chẳng lẽ người phụ nữ trong hình này là em sao? Anh biết hôm nay em đối mặt với bao nhiêu truyền thông, người cả nước đều đang nhìn em và anh đó. "
"Đó là chuyện của cô, tôi mệt rồi." Thịnh Chính Tu cảm thấy chán ghét, trực tiếp lên lầu.
..
Cùng một chuyện, hai kết quả
Thịnh Chính Tu khóa trái cửa, mặc cho Nam Nhược Thu ở bên ngoài gầm thét: "Thịnh Chính Tu, em sắp là vợ sắp cưới của anh rồi, làm sao anh có thể đối với em như vậy chứ!"
Dáng vẻ đấm đá của cô ta nào giống với nữ thần trước mặt người khác, thật ra Thịnh Chính Tu biết đây mới là con người thật nhất của cô ta.
Tất cả mọi người đều bị cô ta lừa, người phụ nữ lòng dạ đen tối này, Thịnh Chính Tu không thèm cãi vã với cô ta.
Ba năm nay, mỗi lần chỉ cần mình tiếp xúc với phụ nữ, cô ta luôn bắt bóng bắt gió, trở về nhà sẽ làm loạn một trận.
Thịnh Chính Tu cũng biết mệt, anh ta biết cô ta lo được lo mất, năm đó chính cô ta dùng thủ đoạn mới có được mình.
Vì vậy cô ta rất sợ người phụ nữ khác sẽ dùng cách như vậy cướp mình đi, Thịnh Chính Tu không biết cô ta có mệt hay không, dù sao anh ta cũng rất mệt.
Chuyện như vậy cũng không phải lần đầu xuất hiện, ngay cả bảo mẫu cũng không thấy lạ, kệ một mình cô ta làm loạn.
Thịnh Chính Tu nằm ở trên giường, phóng đại tấm hình kia, gương mặt người phụ nữ gần như bị tóc che lại căn bản không thấy rõ.
Cuối cùng mình đắc tội với ai? Thịnh Chính Tu đang suy nghĩ, đột nhiên phát hiện một nốt ruồi mờ nhạt lộ ra trong tóc.
Nốt ruồi đen này có lẽ ở vị trí khóe mắt bên trái, nghĩ đến đây người đầu tiên có nốt ruồi đen anh ta nghĩ đến là Hạ Sơ!
Khóe mắt trái của Hạ Sơ có nốt ruồi đen, có người từng nói đó là nốt ruồi son, dù sao anh ta cảm thấy nốt ruồi son trên mặt cô rất đẹp mắt.
Nghĩ tới người phụ nữ mặc quần áo màu trắng chói mắt anh ta thấy trong kính chiếu hậu, chẳng lẽ là Sơ Hạ thật sự trở lại!
Cô biết thói quen của mình, cũng có thẻ phòng riêng, cho nên mới có thể lặng yên không tiếng động làm tất cả chuyện này.
Mặc dù chỉ có suy đoán trong lòng anh ta, nhưng ngược lại anh ta rất vui vì Hạ Sơ có thể trở lại.
Ba năm không gặp, không biết bây giờ cô đã biến thành dáng vẻ như thế nào, có còn là con ma mít ướt năm đó hay không.
Anh ta nhấn vào Weibo của Hạ Sơ một lần nữa, Weibo cập nhật đã dừng lại ở ba năm trước.
Cô đăng bức ảnh sấm chớp trong đêm tối kèm theo dòng chữ: Ngày này, suốt đời tôi khó quên!
Mình gửi tin nhắn riêng cho cô rất nhiều lần, nhưng lại giống như đá chìm đáy biển vậy, có lẽ từ ngày đó trở đi cô đã không lên Weibo nữa.
Bởi vì cô cũng không bỏ theo dõi mình và Nam Nhược Thu, biết rõ cô sẽ không lên nữa, lâu lâu anh ta vẫn gửi tin nhắn riêng cho cô.
Ngón tay gõ mấy chữ trên bàn phím điện thoại di động: "Sơ Nhi à, em trở về rồi sao?"
Nếu chuyện này thật sự là Hạ Sơ làm, anh ta hoàn toàn không trách cô, đây là anh ta và Nam Nhược Thu nợ cô.
Năm đó cô phải chịu nhiều khổ sở hơn anh ta bây giờ, anh ta không có tư cách khó chịu.
Hạ Sơ ở trong chăn trong thấy mình có thêm một tin nhắn, cô đặc biệt cài đặt quyền hạn.
Ngay cả khi mình đọc nội dung của đối phương, bên đối phương vẫn hiển thị trạng thái chưa đọc.
Sở dĩ cô muốn tạo trạng thái như mình bỏ Weibo chính là vì kiểm tra tin tức gần đây của đôi cẩu nam nữ kia.
Nếu muốn báo thù, vậy cô khẳng định phải biết người biết ta mới có thể thắng.
⬅ Trước Tiếp ➡