“Tuyên Mạt, tốt xấu gì thì cháu cũng đã lâu không về cái nhà này rồi, bây giờ vừa về đã cãi nhau với ba rồi ? Việc này là truyền ra ngoài thì người ta sẽ nói cháu là đứa con bất hiếu đấy.” Tô Tương thêm dầu thêm muối nói.
“Mẹ thì dùng thủ đoạn ti tiện trèo lên giường đàn ông, con gái sinh ra có thể tốt hơn chỗ nào chứ ” Tuyên bà nói kháy.
Tuyên Mạt không nói gì. Cô nhìn ba mẹ con Tô Tương đang cười trên nỗi đau của người khác, vậy cô cũng không khoan nhượng.
“Chắc do lão thái thái đã lớn tuổi cho nên trí nhớ không tốt lắm. Trước đây con trai của bà đã chính miệng thừa nhận với bà rằng do ông ta vừa dỗ vừa lừa mẹ tôi nên mới có tôi hay sao?”
Lời vừa nói ra, Tuyên Viễn đã nổi giận đứng lên.
“Tuyên Mạt Mày đang nói bậy bạ gì vậy Tao bảo mày về để mày lên mặt dạy đời tao à?”
Tuyên Mạt thờ ơ, cũng không e ngại “Ông ngạc nhiên vì không biết tại sao tôi lại biết chuyện này chứ gì?”
Tuyên lão thái thái tức đến khó thở “Cái thứ cháu xấu xa này, đừng có nói bậy bạ A Viễn, con còn đứng đó làm gì? Nó là con gái của con, con là bố nó mà không thể dạy dỗ con gái của mình sao?”
Tuyên Viễn như nắm được thóp của cô, ông ta đi về phía Tuyên Mạt nhưng không thể tìm được cơ hội. Tuyên Mạt bước hai bước sang bên cạnh, tiện tay cầm một cái bình hoa đập mạnh xuống sàn.
Tô Tương bị dọa bịt kín tai. Chị em Tuyên Dao cũng bị khiếp sợ không thôi.
“Mấy người tưởng hôm nay tôi đến đây mà không chuẩn bị gì à?”
Tuyên Mạt lại cầm một cái bình gốm lên.
“Tuyên Mạt ”
Tuyên Dao đứng lên, nhìn cô bằng ánh mắt ngoan lệ “Em mới về nước, mọi người sợ em không có chỗ nào ở nên mới tốt bụng gọi em về thôi. Nhà họ Tuyên không phải là nhà của em hay sao?”
“Cần tôi cám ơn chị không?”
Tuyên Dao ẩn nhẫn, nói tiếp “Ba với bà nội không có ác ý gì đâụ Bọn họ chỉ muốn bảo em về nhà thôi mà.”
Sao Tuyên Mạt lại có thể tin những lời bịa đặt này cơ chứ. Cô cầm bình hoa lên, lúc này cuối cùng Tô Tương cũng không nhịn được nữa “Tuyên Mạt Tôi cho cô biết, cái bình hoa này năm triệu đấy Cho dù bán cô đi cũng không đền nổi đâu ”
Tuyên Mạt hứng thú nhìn chằm chằm vào Tuyên Dao. Tuyên Dao cắn môi, dường như là không thể giả vờ tiếp được nữa.
“Được rồi. Thật ra hôm nay ba có chuyện muốn nói với em.”
“Tôi sắp hết kiên nhẫn rồi đấy. Các người vẫn muốn nói dối tôi à?”
Tuyên Mạt đang kích thích bọn họ. Tô Tương đau lòng nhìn bình hoa, Tuyên lão thái thái cũng như thế.
“A Viễn, nói đi ”
Tuyên Viễn bị tức đến mức mặt tái xanh. Ông ta âm trầm hỏi “Quan hệ giữa mày với Tam thiếu nhà họ Hoắc là như thế nào?”
“À, hóa ra là muốn hỏi thăm về Hoắc tam thiếu thật.”
“Tuyên Mạt, mày đừng quên mày là thân phận gì. Mày tưởng người ngoài không biết mày là con gái riêng của nhà họ Tuyên hay sao? Lấy thân phận của mày thì còn lâu mới với tới nhà họ Hoắc Bây giờ tao cho mày một cơ hội làm người mới. Chỉ cần mày làm trung gian giới thiệu Dao nhi, để con bé gả vào nhà họ Hoắc, thì tao sẽ cân nhắc nhận mày làm cháu gái.”
Tuyên lão thái thái tỏ vẻ như đang nhượng bộ, bà ta đang ám chỉ rằng mình đã cho Tuyên Mạt một vinh hạnh quá đặc biệt.
Tuyên Dao cao ngạo như một con thiên nga trắng, trên người đang mặc một chiếc váy trắng, cho dù đứng trước mặt Tuyên Mạt cũng không mất vẻ tao nhã “Tuyên Mạt, đây là việc mà cả nhà đã thống nhất. Không phải là em luôn muốn dung nhập vào nhà chúng ta hay sao? Bây giờ chính là cơ hội đấy.”
Xoảng
Bình hoa rơi xuống đất. Tiếng thét chói tai của Tô Tương lập tức phát ra “Con đĩ Mày dám ném bình hoa của tao ”
“Thật là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt ”