Tuyên Mạt hơi lúng túng nhìn sang chỗ khác. Hoắc Vân Chính đứng dậy “Sau khi dọn dẹp xong, lúc ra ngoài cô nhớ đóng cửa nhé.”
“Vâng.”
Tuyên Mạt lập tức dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ rồi cấp tốc chạy ra khỏi phòng.
Không lâu sau, Trình Chu đi vào.
“Gia, đã điều tra rõ ràng. Nhà sưu tầm đưa ngọc lục bảo là đồ thật, mà người trộm đi ngọc lục bảo chính là Triệu Thông. Nhưng không ngờ là chính phẩm này cuối cùng lại về trong tay của nhà sưu tầm. Nguyên nhân còn đang được điều tra, nhưng có một việc rất trùng hợp là lúc nhà sưu tầm đi Macao, Triệu Thông cũng đi.”
“Tiên nhân khiêu?” 1 Hoắc Vân Chính hỏi.
1 là một câu lóng về chuyện lấy sắc lừa tiền “bước nhảy thần tiên” liên quan tới điển cố, ý chỉ phụ nữ đẹp thường được dùng làm mồi nhử để gài bẫy lừa tiền.
“Tôi đoán là tiên nhân khiêu bên trong tiên nhân khiêu bẫy trong bẫy . Tên sưu tầm kia cũng không phải là người bị hại thật sự, Triệu Thông mới là con cá sau cùng. Vốn dĩ, nhà sưu tầm muốn vớt hai khoản tiền từ trong ra, trả hết nợ của mình, nhưng cũng không mất cái gì.” Trình Chu phân tích.
“Sòng bạc mà hai người họ đi ở đâu?”
“Macao mới mở một nhà sòng bạc khá lớn, nhưng không biết ông chủ đằng sau là ai. Bây giờ nó đã trở thành sòng bạc lớn nhất Macao rồi.”
“Điều tra cẩn thận.”
“Vâng.”
Dừng một chút, Trình Chu lại hỏi “Gia, còn cần điều tra chuyện của Tuyên tiểu thư không?”
“Tiếp tục điều tra.”
Hôm saụ
Tuyên Mạt đến biệt thự của nhà họ Tuyên. Sau khi cô vào nhà, cô cảm nhận được sự tiếp đãi đặc biệt trước nay chưa từng có. Lúc trước, khi cô vừa mới tới nhà họ Tuyên, ngay cả bảo mẫu cũng nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt.
Cô vào đến phòng khách thì thấy cả nhà đang ngồi ở đó. Trong đó có cả hai chị em Tuyên Dao, Tuyên Kỳ. Nhìn ánh mắt mà Tuyên lão thái thái nhìn cô, cô đã biết không có chuyện như hôm qua Tuyên Viễn gọi điện nói bà muốn gặp cô gấp rồi. Cô đã quá quen với cảnh này.
“Đã sớm âm thầm dan díu với Tam thiếu gia nhà họ Hoắc rồi cơ à? Tôi còn thắc mắc sao sau khi về nước lại ngang ngược như vậy, hóa ra là có người chống lưng nên cô mới đắc ý chứ gì?”
Tuyên Kỳ nghênh ngang đi đến trước mặt của cô “Cô muốn nhà họ Tuyên chúng tôi mất mặt hả?”
Tuyên Mạt nhướng mày, nhìn anh ta chăm chú “Ý của anh là tôi có khả năng tiên tri, biết trước anh sẽ chọc vào nhà họ Tống à?”
“A, còn tưởng mình giỏi lắm cơ à? Có phải cô cho rằng mình có Tam thiếu của nhà họ Hoắc làm chỗ dựa thì ghê gớm lắm chắc? Sao cô không đi ra ngoài hỏi xem Tam thiếu nhà họ Hoắc là người nào đi? Cậu ta chỉ biết dựa vào nhà họ Hoắc thôi. Cô ngu thật đấy Tôi sẽ chống mắt lên xem lúc Tam thiếu kia thất thế, cô còn có thể ngang ngược được nữa không ”
“Tôi đoán, trước khi Hoắc tam thiếu thất thế thì anh sẽ tiêu hết tài sản nhà họ Tuyên trước đấy.”
“Mẹ nó ”
“Tuyên Kỳ ”
Tô Tương quát, nháy mắt với anh ta “Con đang làm gì đấy? Sao con lại có thể nói chuyện với em gái con như vậy? Để cho ba con nói đi ”
Tuyên Kỳ lườm Tuyên Mạt một cái rồi quay về chỗ của mình. Tuyên lão thái thái cũng không quan tâm cháu mình bắt nạt người ta ra sao mà mở miệng nói “Xem ra cháu quen biết với Tam thiếu nhà họ Hoắc thật à?”
“Đây lí do mấy người gọi tôi về à?”
“Nói chuyện với bà nội kiểu gì đấy Bà hỏi gì thì cứ trả lời đi ”
Tuyên Viễn khiển trách.
“Xem ra ông Tuyên quên hôm qua ông nói gì qua điện thoại rồi.”
Tuyên Mạt châm chọc nói.
Tuyên Viễn nghe cô gọi ông ta như thế thì đen mặt lại “Tuyên Mạt, tao là ba của mày Tao bảo mày về thì mày phải về, cần gì lý do ”