Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 14: Ngươi muốn ta thổi chỗ nào.
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Khuê Túc không ngăn cản việc Trình Như Phong hỏi thăm chuyện Tiên Quân phủ, chỉ bỏ thêm một câu: “Tiên quân phủ người nhiều phức tạp cũng nhiều, nàng đến đó cần phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, không thể cố tình làm bậy, nếu tạo ra sai lầm gì, công tử cũng cứu nàng không được.”
Trình Như Phong nghe hiểu, quan hệ giữa Tiêu Chỉ với các ca ca tỷ tỷ chẳng ra gì, hơn nữa hắn ở Tiên Quân phủ cũng không làm chủ được. Hơi thảm một chút nha.
Khuê Túc nhìn thấy ánh mắt của nàng, liền biết nàng không nghĩ đến chuyện tốt gì, vì thế lại cảnh cáo lần nữa: "Nàng tốt nhất cũng đừng nghĩ đến chủ ý bậy bạ gì. Hiện giờ nàng là có ích đối với công tử, nếu như là đổi đến ở trong tay người khác, nàng nghĩ ai sẽ để ý cái mạng nhỏ của một tán tu Kim Đan hả?”
Trình Như Phong cố nén ý nghĩ muốn mượn sức đánh trả vừa nổi lên trong lòng xuống.
Nói cũng đúng.
Thực lực của chính mình quá vô dụng, còn không có chỗ dựa thật sự, đầu phục ai thì không phải cũng chỉ là cái pháo hôi sao?
Huống chi trên người còn có bí mật Cập Thời Hành Lạc Đồ và Thiên Hương Đằng, làm sao biết người khác sẽ không muốn mau gϊếŧ chết nàng?
Vẫn là cứ như vậy đi. Tốt xấu gì thì Tiêu Chỉ còn có thể chờ nàng một năm.
Nhưng trên mặt nàng đương nhiên sẽ không biểu hiện ra ngoài, chỉ duỗi tay câu cổ Khuê Túc, dán lên, khẽ cười nói: “Khuê đại nhân cũng không thể không có chứng cứ oan uổng người như vậy nha, người ta nào có chủ ý không chính đáng gì chứ?”
Khuê Túc không cự tuyệt đối với việc nàng nhào vào trong ngực mình, y thực tự nhiên mà hôn nàng, nhỏ giọng nói: “Có hay không, trong lòng nàng hiểu rõ là được.”
Trình Như Phong vươn đầu lưỡi nhỏ dây dưa với y, giọng nói mơ hồ không rõ, vừa ngọt vừa dịu dàng “Trong lòng ta........ Chỉ có ngươi ……….”
“Nói hươu nói vượn.” Khuê Túc biết nàng chỉ là nói cho có mà thôi, nhưng trong lòng y lại có chút vui vẻ khó hiểu.
Tiêu Mẫn ở bên cạnh đã ghé sát lại gần, “Ta đâu? Trong lòng Tứ Nương không có ta à?"
Trình Như Phong trở tay đi sờ cơ bụng rắn chắc của Tiêu Mẫn, giọng nói thì càng thêm nhu mì, "Ngươi đoán xem?"
“Ta mới không muốn đoán.” Tiêu Mẫn nói, nhẹ nhàng hôn lên cổ nàng một đường dọc theo sóng lưng hôn xuống,...."Ta chỉ muốn làm nàng."
Trình Như Phong bị hắn hôn đến cả người nhũn ra, dựa vào trong lòng ngực Khuê Túc, ưm một tiếng, “Đến đi.”
Dù sao đường xá xa xôi, lại không có giải trí nào khác.
Phi thuyền sao, lần đầu tiên ngồi thì là hiếm lạ, ngồi nhiều cũng chỉ vậy thôi.
Còn không bằng song tu, tống cổ thời gian, hưởng thụ vui sướиɠ còn có thể tăng tu vi.
Tiêu Mẫn vớt thân thể của nàng lên, bày thành tư thế quỳ bò, vén váy lên liền lộ ra cặp mông căng tròn mượt mà giống như quả đào. Hắn duỗi tay mân mê, trực tiếp há miệng cắn một cái.
Không dùng sức gì cho mấy, bên trong cảm giác tê tê dại dại mang theo một chút đau đớn, ngược lại khiến cho Trình Như Phong rêи ɾỉ, chảy ra xuân thủy.
Tiêu Mẫn duỗi tay lau lau, thuận thế xoa nhè nhẹ lên cánh hoa đã ẩm ướt, “Tứ Nương, cái huyệt này của nàng, so với lòng của nàng thì mềm lòng hơn nhiều.”
Trình Như Phong cười kẹp lấy tay hắn, còn quay đầu lại bay một cái mị nhãn ra, "Đó còn không phải đều là bị các ca ca làm mềm rồi sao?”
Tiêu Mẫn nơi nào chịu được trêu chọc như vậy, chỉ cảm thấy huyết mạch sôi sục, du͙© vọиɠ dưới háng đã dựng đứng thẳng tắp, thậm chí không quan tâm đến màn dạo đầu gì, duỗi tay đẩy hai cánh hoa ra hé lộ cửa huyệt ướt dầm dề trực tiếp xông vào trong.
Trình Như Phong phát ra tiếng thở dốc khó có thể khắc chế, theo bản năng mà duỗi tay bắt lấy cái gì đó, nghe được một tiếng kêu rên, mới phát hiện mình đã nắm chặt tóc Khuê Túc.
Khuê Túc cúi đầu nhìn nàng, trong mắt đã ập lên vài phần tìиɧ ɖu͙©.
"Bị người khác ch*ịch đến thoải mái, ngược lại còn nắm tóc ta."
“A, xin lỗi, có đau không? Ta giúp ngươi thổi thổi nha?” Trình Như Phong nói như vậy, trên tay lại cởi đai lưng của Khuê Túc ra, côn ŧᏂịŧ của y được phóng thích.
Nó đã cương cứng, gân xanh nổi lên xoay quanh càng làm cho nó thêm thô tráng mạnh mẽ, mang theo nhiệt độ kinh người giật nhè nhẹ trong tay nàng.
Trình Như Phong thò lại gần, đối diện với cái qυყ đầυ to lớn bóng loáng chu miệng thổi một hơi. Liền thấy nó run rẩy, run run mà phun ra một chút dịch.
Khuê Túc tức cười hỏi, "Nàng là muốn thổi nơi nào?"
"Ngươi muốn cho ta thổi ở đâu?” Trình Như Phong hỏi xong, liền vươn đầu lưỡi liếʍ liếʍ chất dịch dính trên qυყ đầυ.
Chân khí cuồng táo trong cơ thể Khuê Túc, tạm thời nàng cũng không thể trực tiếp hút đi, nhưng là tu sĩ Hóa Thần mà, toàn thân đều là bảo, cho dù nàng hấp thu không được, nhưng Thiên Hương Đằng nhà nàng chính là cái gì cũng đều không muốn lãng phí.
Hô hấp của Khuê Túc càng thêm nặng nề, trực tiếp ưỡn hông về phía trước nhét côn ŧᏂịŧ vào miệng nàng, "Hãy thổi đàng hoàng cho ta."
Tiêu Mẫn ở phía sau nhìn bọn họ tán tỉnh, đương nhiên cũng không cam lòng yếu thế. Tuy rằng tu vi và địa vị của hắn đều không bằng Khuê Túc, nhưng ở trên giường ai quản cái này, không phải cũng đều là nam nhân sao? Huống chi trong người Khuê Túc còn đang bị thương, không dám thật sự ra sức, còn không bằng hắn đâu.
Hắn ở bên này như là con sói đói, gia tăng tốc độ hung hăng xỏ xuyên qua hoa kính của Trình Như Phong, côn ŧᏂịŧ nóng rực nghiền áp vách tường thịt non mềm, chọc lên điểm mẫn cảm của nàng.
Kɧoáı ©ảʍ một đợt tiếp theo một đợt nhanh chóng thổi quét mà đến, Trình Như Phong chỉ cảm thấy trong đầu giống có pháo hoa nổ bùm bùm, cố tình trong miệng bị côn ŧᏂịŧ của Khuê Túc nhét đầy, chỉ có thể phát ra tiếng nức nở.
Giống như một con vật nhỏ.
Càng thêm khơi dậy dục hỏa của các nam nhân.
Hai người phân cao thấp với nhau, lấy ra thủ đoạn của mình, chỉ muốn đem nữ nhân dưới thân làm đến chết đi sống lại.
Có bọn họ mở đầu, những người khác đương nhiên cũng sẽ không đứng đó nhìn, ngoài việc thay phiên nhau canh chừng thì những người còn lại đều vây quanh nàng.
Tin thần của Trình Như Phong rất nhanh bị tan rã ở trong các đợt cao trào liên tiếp không ngừng, thân thể bị bản năng chi phối càng ngày càng dâʍ đãиɠ, tham lam mà hấp thu tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng dương khí của các nam nhân.
"Yêu tinh này……….” Nam nhân khống chế không được bắn tinh không khỏi cắn răng mắng một tiếng, “Thật là càng ch*ịch càng là không muốn ngừng, quả thực tà môn.”
“Nói nhảm cái gì? Lúc ngươi tới chẳng lẽ không biết nàng luyện chính là công pháp thải bổ tà môn sao? Như vậy mới có thể ch*ịch đến tận hứng. Lão tử thích nàng dâʍ đãиɠ như thế. Không được thì mau tránh ra.”
Người đứng chờ ở phía sau một tay kéo y ra rồi thế chỗ của y, chỉ là hắn còn chưa kịp đi vào, thì phi thuyền lại đột nhiên rung chuyển dữ dội, còn may lúc này không có dùng tư thế kỳ lạ gì, mấy người đang giao hoan cũng chỉ là bị chấn động đến lăn một vòng.
Ngược lại toàn bộ đều tỉnh táo lại.
“Sao lại thế này?”
Đây chính là phi thuyền của tu sĩ Hóa Thần, điều khiển bằng linh lực, pháp trận duy trì, luôn luôn vững vàng.
Khuê Túc khoác áo ra khoang thuyền xem xét.
Các nam nhân dù sao cũng là thị vệ Tiên Quân phủ, huấn luyện có tố, rất nhanh đã thu thập xong, ai ai vào vị trí của mình bày trận sẵn sàng đón địch.
Trình Như Phong cũng mặc quần áo xong xuôi, đi theo ra ngoài xem.
Nhìn thấy ở núi sâu nơi xa, một luồng khí đen kịt xông thẳng lên trời.
Một nửa bầu trời đã tối sầm lại.
Áp lực nặng nề mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Phía dưới chim thú yêu quái chạy loạn khắp nơi.
Mới vừa rồi chính là một con điểu yêu hoảng sợ không nhìn đường đυ.ng vào phi thuyền.
Sắc mặt Khuê Túc trầm trọng, đã phân phó xuống, gia tốc thay đổi tuyến đường.
“Đó là cái gì?” Trình Như Phong hỏi.
“Là ma khí.” Khuê Túc trầm giọng trả lời.
Bọn họ những người này, hơn phân nửa vết thương trên người đều là do chiến đấu với Ma tộc mà có, đối với cái này thì rất rõ ràng.
Tiêu Mẫn cắn răng nói: “Ma khí xông thiên, tất có ma đầu hiện thế, nhưng....sao lại ở chỗ này?"
Bọn họ vừa mới rời Đan Đô không xa, ấn phương vị nơi ma khí xuất hiện hẳn là vẫn là Bảo Đài Sơn, xem như là nội địa của đại lục Vân Lan, cách chiến trường tiên ma rất xa, nơi này như thế nào sẽ có ma khí?
Ma tộc, mà còn là một ma đầu cấp cao, xuất hiện ở chỗ này, vì sao không có một chút cảnh báo nào?
Các môn các phái các đại gia tộc các đế quân đều là ăn không ngồi rồi sao ......
Trong lòng Trình Như Phong cũng lộp bộp một cái.
Không phải tới từ chiến trường tiên ma, cũng không phải ma tộc cao giai bị nhốt trong phạm vi canh giữ của các đại môn phái...……
Ngược lại nàng có biết một vị.
Thiên Minh
°°° hết Q6-C14°°
⬅ Trước Tiếp ➡