Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 13: Mang nàng đến đây.
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Trình Như Phong đi ra ngoài mấy ngày, sau khi trở lại biệt viện Tiêu gia, đương nhiên được bọn thị vệ nhiệt liệt “Hoan nghênh”, liên tiếp mấy ngày, cũng chưa thể bước xuống giường.
Lúc Tiêu trưởng lão liên lạc lại đây, nàng mới có thể đang làm giữa chừng nghỉ ngơi một lúc.
Hắn vẫn là dùng cái pháp khí gương đồng kia, có linh lực duy trì, hình ảnh rất rõ ràng.
Tiêu trưởng lão đang ở trong một căn phòng rất xa hoa sang trọng, ngay cả cột nhà cũng tạc bằng ngọc bích, nhưng khí sắc thoạt nhìn có vẻ càng kém hơn so với lúc ở biệt viện, lại còn cả người đều toát ra một loại áp suất thấp “Ta không vui”.
Trình Như Phong liền thực thức thời, tất cung tất kính mà hành lễ vấn an.
Tiêu Chỉ đánh giá nàng, thần sắc càng lạnh hơn.
Trình Như Phong mới vừa bò dậy từ trên người nam nhân, vội vàng làm cái thuật thanh khiết, nhưng luôn có chút dấu vết là không thể che giấu.
Lúc này gương mặt của nàng ửng đỏ hai tròng mắt ươn ướt, hoàn toàn là một bộ dáng vừa mới ăn no thoả mãn, hơn nữa còn có dấu hôn rõ ràng trên chiếc cổ xinh xắn, Tiêu Chỉ bên kia gương đồng giống như có thể ngửi được mùi u hương hòa lẫn mùi tìиɧ ɖu͙©, còn cố tình quần áo chỉnh tề tư thái đoan chính, ngược lại càng khiến trong lòng hắn sinh ra một nỗi phiền muộn không thể giải thích được.
“Dung Linh Đan ta kêu ngươi luyện đâu?” Tiêu Chỉ hỏi.
Trước đó khi Tiêu Chỉ bố trí công việc cho Trình Như Phong cũng không có quy định thời hạn, nàng coi như chỉ là lý do kêu nàng trở về, cũng không có đặc biệt để ý.
Hơn nữa vừa về tới nơi bọn thị vệ thi triển thủ đoạn náo loạn trời đất, nàng chìm trong tình thiên dục hải, lúc này cũng chưa có dịu lại, nào còn nghĩ đến cái này?
Ai biết mới cách mấy ngày mà Tiêu Chỉ đã cố ý nhắc đến?
Nhưng Tiêu Chỉ ở đối diện rõ ràng tâm tình không tốt, nàng cũng không dám tìm lý do thoái thác, thành thật trả lời: “Còn chưa có luyện xong.”
Khuê Túc ở bên cạnh cùng với mấy thị vệ ở phía sau cũng không khỏi đều chột dạ, vội vàng đi theo thỉnh tội.
Đặc biệt là Khuê Túc.
Chính tai y nghe được Tiêu Chỉ kêu Trình Như Phong trở về luyện đan, nhưng y cũng chỉ là coi nó là một cái cớ.
Chỉ có mấy bình Dung Linh Đan, đừng nói Tiêu gia, mà ngay cả y, cũng có thể từ trong túi trữ vật tùy tiện có thể lấy ra mấy bình, nơi nào cần dùng đến Trình Như Phong tự tay luyện ra chứ?
Cho nên khi nàng trở về mọi người lôi kéo cầu hoan, y cũng không có ngăn cản.
Bây giờ công tử hỏi tới, y không khỏi có chút áy náy, vội vàng ngẫm lại, mệnh lệnh của công tử, vốn là phải chấp hành tuyệt đối không thể thoái thác, sao có thể nghĩ rằng có thể trì hoãn chứ?
Y không khỏi lại nhìn về phía Trình Như Phong.
Nữ nhân này thật là có độc đi?
Tiêu Chỉ cũng không có để ý tới bọn thị vệ, chỉ hướng Trình Như Phong hừ lạnh một tiếng, “Ngươi lười biếng còn nói đúng lý hợp tình?”
“Đồ nhi không dám.” Trình Như Phong vội vàng cúi đầu, giải thích nói, “Đồ nhi chỉ là khi luyện chế đan dược thất phẩm linh lực không bắt kịp, luôn cảm thấy linh khí không đủ, cho nên mới muốn chờ tu vi cao hơn một chút, cổ động lấy tinh thần hăng hái đi luyện tiếp.”
Nàng cũng không tính là nói dối, tuy rằng dưới sự chỉ đạo của Tiêu Chỉ nàng học được cách khống chế linh lực, nhưng rất nhiều tình huống là linh lực không đủ chính là không đủ, sự chênh lệch của việc vượt cấp cũng không phải mưu lợi thì có thể được đền bù.
Huống chi, muốn nàng trong vòng một năm phải Kết Anh cũng là chính Tiêu Chỉ tự mình nói, nàng cũng nỗ lực thải bổ, thật không lười biếng.
Nhưng mà tu hành, dù sao cũng phải có cái quá trình tích lũy, đâu có thể nào có nhiều kỳ tích một bước lên trời như vậy đâu?
Đáng tiếc Tiêu Chỉ không cao hứng thì không dễ nói chuyện như vậy, “Còn dám giảo biện, ngươi chính là cho rằng ta không ở thì có thể vô pháp vô thiên ư?”
Trình Như Phong chỉ có thể lại cúi đầu lần nữa nói: “Đồ nhi không dám.”
Tiêu Chỉ lại kêu Khuê Túc, “Mang nàng qua đây cho ta."
Khuê Túc đáp vâng một tiếng.
Trình Như Phong lại giật mình. Mang qua đây là....muốn mang nàng đi phủ Tiên Quân ư?
Tuy rằng nói ở Đan Đô nàng cũng không dám trốn, nhưng nếu thật sự phải đi phủ Tiên Quân, vậy thì không phải một chút tự do cũng không có sao? Còn phải đối mặt với Tiêu Chỉ hỉ nộ vô thường....... Suy nghĩ một chút đều không cảm thấy sẽ là việc vui sướиɠ gì.
Xem biểu tình của nàng, Tiêu Chỉ lại hừ một tiếng, “Sao nào? Không muốn tới đây? Là luyến tiếc ca ca của vị hôn phu của ngươi kia, hay là muốn chờ Mộ Dung gia lại cho ngươi một cái vị hôn phu?”
Việc này còn dính líu đến Mộ Dung gia ư? Trình Như Phong phỏng đoán bọn họ có khả năng ngoại trừ kêu Mộ Dung Thanh tới câu dẫn nàng gạo nấu thành cơm, còn có động tĩnh khác, mới có thể chọc tới Tiêu Chỉ.
Cho nên kỳ thật là nàng bị giận chó đánh mèo ư? Nhưng lúc này nàng đương nhiên cũng không dám nói thêm cái gì, chỉ vội vàng nói: “Không, không phải, đồ nhi chỉ là quá ngoài ý muốn. Đồ nhi thật không nghĩ tới đời này còn có thể đi đến phủ Tiên Quân loại địa phương này. Đa tạ sư phụ, đồ nhi rất cao hứng.”
“Câm miệng.” Tiêu Chỉ cắt ngang không cho nàng nói tiếp, những lời nói đó giả đến độ không muốn nghe. Hắn lười đến không muốn cùng nàng nói lời vô nghĩa nữa, trực tiếp mệnh lệnh Khuê Túc, lập tức xuất phát.
Vì thế Trình Như Phong trở lại biệt viện Tiêu gia hành lý còn chưa mở ra, thì lại bị trực tiếp đóng gói lên đường.
Thậm chí nàng còn không kịp cáo biệt với nhóm người Bạch Ánh Sơn, chỉ truyền tin cho y.
Bọn họ gấp gáp lên đường, nhưng cũng không hoảng loạn.
Tu sĩ thuận tiện hơn nhiều so với phàm nhân, hành lý gì đó chỉ cần một cái túi trữ vật là chứa tất cả, đi ra ngoài cũng sẽ có các loại pháp bảo thay cho đi bộ.
Khuê Túc lấy ra một pháp bảo hình chiếc thuyền, mang Trình Như Phong cùng bọn thị vệ đi lên. Kích hoạt trận pháp, đều có linh thạch điều khiển, pháp bảo chậm rãi bay lên không, đi về hướng đông.
"Phủ Hoa Dương tiên quân ở Ung Châu, lấy tốc độ hiện tại của chúng ta, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đại khái cần trên dưới mười ngày mới tới." Khuê Túc nói cho Trình Như Phong biết.
Từ sau khi cuộc đại chiến tiên ma thời Thượng Cổ, Tiên Đế bế quan không ra, Đại lục Vân Lan liền lấy tiên quân vi tôn. Các vị tiên quân đều có phạm vi thế lực của riêng mình.
Đan Đô xem như trung lập, Tiêu Chỉ hoàn toàn là bởi vì mình ở trên con đường đan đạo có thành tựu mới ở chỗ này có địa vị siêu nhiên như vậy.
Hiện tại phải về Tiên Quân phủ, đường xá lại cũng không gần.
Thời gian mười ngày là bọn họ không phân biệt ngày đêm toàn lực lên đường, hơn nữa Tiêu Chỉ đã nói lập tức xuất phát, Khuê Túc đang muốn đoái công chuộc tội, đương nhiên cũng không dám trì hoãn một chút nào.
Dù sao thì linh thuyền là dùng linh thạch điều khiển, con thuyền này của bọn Khuê Túc hoàn toàn được thiết kế dùng để làm công cụ lên đường gấp, vứt bỏ những công năng không cần thiết, thậm chí trong khoang thuyền đều trống không, cả cái bài trí cũng không có.
Vẫn là Tiêu Mẫn chu đáo móc ra tấm đệm mềm da lông phô thành cái giường cho Trình Như Phong nghỉ ngơi.
Trình Như Phong nằm ở trên đó lăn qua lăn lại, không biết là da của con linh thú nào mà mượt mà mềm mại đến như vậy, cho Tiêu Mẫn một cái hôn cảm kích. "Cảm ơn ngươi còn nhớ mang theo cái này."
Tuy rằng ra bên ngoài không thể chú ý quá nhiều, nhưng nếu là có điều kiện, đương nhiên có thể thoải mái dễ chịu thì càng tốt.
Một thị vệ khác lại không chút khách khí mà phá đám, "Thân thể công tử không tốt, bọn họ đều là hầu cận bên người công tử, lâu rồi đều sẽ chuẩn bị những thứ đó, để công tử ra bên ngoài cũng có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào."
Tiêu Mẫn có tính tình tốt, cũng không bực, chỉ giải thích một câu: “Đều là mới.”
Trình Như Phong nhớ lại cảnh ở Tàng Thư Các, Giác Túc cũng là tiện tay móc ra cái ghế dựa, có thể thấy được bọn họ thật là đều có thói quen chuẩn bị những thứ đó.
Nàng xem như là dựa hơi Tiêu Chỉ. Có phải là cái mới hay không, nàng kỳ thật cũng không ngại, nàng không có cái thói ở sạch như hắn.
Linh thuyền bay giữa không trung, Trình Như Phong ở trong khoang thuyền cùng với đám thị vệ nói chuyện phiếm.
“Ta biết sư phụ là ấu tử của Hoa Dương tiên quân, ở trên còn có mấy ca ca tỷ tỷ?” Trình Như Phong hỏi.
Nàng là thật không nghĩ tới mình nhanh như vậy là có thể tiếp xúc đến Tiên Quân phủ, cũng không có chuẩn bị, chỉ có thể lâm thời hỏi thăm.
Những cái này cũng không phải là cơ mật, bọn thị vệ ngươi một lời ta một lời mà nói.
Hoa Dương tiên quân có tất cả năm nam ba nữ.
Trưởng tử Tiêu Anh, đã là tu sĩ Hợp Thể, cách đăng tiên chỉ có một bước, trước mắt đang ngồi trấn ở tiền tuyến đối kháng Ma tộc.
Con thứ Tiêu Vinh, tu sĩ Luyện Hư, chưởng môn Linh Tịch Tông.
Con thứ ba Tiêu Địch, con thứ tư Tiêu Trà, đều là Hóa Thần cao giai, trước mắt xử lý sự việc của Tiên Quân phủ cũng là hai vị công tử này.
Trưởng nữ Tiêu Oánh, tu vi Luyện Hư, gả cho Minh Chiếu tiên quân làm phi.
Thứ nữ Tiêu Nhân, tu vi Hóa Thần, thành chủ Ngọc Đàm. Con gái thứ ba Tiêu Hồi, tu vi Hóa Thần, ở nhà tu hành.
Trình Như Phong ngẫm nghĩ, không hổ là Tiên Quân phủ, cả nhà đều là đại lão.
Không nói đến tiên quân chưởng môn thành chủ gì đó, tu vi thấp nhất cũng là Hóa Thần. Sư phụ hờ của mình bởi vì bị Ma tộc ám toán, tu vi dừng bước ở Nguyên Anh, trách không được trở về Tiên Quân phủ thì tâm tình không tốt.
Áp lực này cũng quá lớn đi.
°°°°° hết Q6-C13 °°°°
⬅ Trước Tiếp ➡