⬅ Trước Tiếp ➡
Mắt Ninh Mông sáng rực lên.
Vũ đạo này bốc lửa quá đi!
Cô chậm rãi thưởng thức điệu nhảy này nhưng dần dần lại cảm thấy có điều không ổn.
Có lẽ người đàn ông nhảy nhiều nên hơi nóng, anh ta dần cởi áo khoác ra.
Anh ta tựa như càng nhảy thì càng nóng hơn, bắt đầu cởi áo thun, lộ ra làn da rắn chắc màu lúa mạch. Cho đến khi người đàn ông định cởi tiếp thì Ninh Mông mới kịp lấy lại được tinh thần.
Cái này là Hip-hop gì chứ? Phải là múa thoát y mới đúng!!
Ninh Mông hoảng hốt che miệng lại.
Bây giờ dù có một ngàn chữ “chết mẹ“ cũng không cách nào hình dung được tâm trạng khiếp sợ của cô giờ phút này.
Chẳng lẽ người có tiền đều chơi lớn như vậy sao!?
Mắt nhìn thấy mấy hình ảnh hạn chế hiện lên, Ninh Mông vội vàng quay đầu lại, cô mở cửa xông thẳng ra ngoài.
Đáng tiếc!
Cô chạy vọt ra quá gấp, nên không kịp nhìn thấy một đoàn người đang đi trên hành lang trước cửa phòng. Cô cứ như vậy lao vào lòng ngực một người khác.
Hơi thở tàn nhẫn lại quen thuộc quanh quẩn chóp mũi cô.
Cả người cô cứng đờ tựa như bị hóa đá. Sau đó cô chậm rãi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Hoắc Bắc Thần, đôi mắt anh lạnh lẽo như băng, đang quan sát trong phòng cô.
Ninh Mông: . . .
Ninh Mông: ! !
Nhớ đến lời cảnh cáo hôm qua, cơ thể cô không nhịn được mà run lên.
Trong lòng cô điên cuồng rít gào: Cha cô hại chết cô rồi!!
Người khác là hại cha mình, còn cô thì lại bị cha mình hại.
-----------------
Đây là cha ruột sao?
Ninh Mông đứng thẳng người, cô cố nén lại sự sợ hãi trong lòng mình. Cô quyết định dùng kế sách vuốt mông ngựa: “Chào ông xã, không nghĩ tới một ngày không gặp mà anh đã đẹp trai hơn rồi. Thử nhìn dáng người cực phẩm này coi, cả cơ thể rắn chắc, mạnh mẽ này nữa. Anh quả thực đúng là người trong mộng của vạn thiếu nữ. Cho hỏi anh ăn gì mà lớn lên vậy? Sao có thể đẹp trai thế chứ?”
Những người khác: ". . ."
Tề Sam ở phía sau Hoắc Bắc Thần nhìn vào trong phòng, anh ta nén  giận hỏi: “Bà chủ, cô đến đây làm gì!?”
Ninh Mông hơi dè dặt nhìn Hoắc Bắc Thần: “Tôi bất cẩn đi nhầm phòng người khác. Cũng không biết là đứa biến thái nào mà lại xem cái trò như vậy, đúng là bại hoại mà! Ông xã đi nhanh nào, những thứ tục tĩu này không nên để ô nhiễm đôi mắt như thiên thần của anh được!”
". . ."
Ninh Mông vừa dứt câu, mặc kệ bọn họ có tin hay không, cô cũng định chuồn đi. Nhưng vừa mới nhích người một cái, một giọng nói vang dội truyền tới: “Mông Mông, con xem xong chưa? Sao nhanh vậy?”
Ninh Văn Đào vừa cười vừa đi từ đằng xa tới. Ông vẫy vẫy tay với cô, lớn giọng nói: "Thấy thế nào? Người hôm nay không tệ đúng không?  Nhìn cái eo thon kia.... Á, Mông Mông à, mắt con bị sao vậy?”
Ninh Mông đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu cho cha mình:???
Cô cảm giác được một sự lạnh lẽo truyền đến, cơ thể Ninh Mông cứng đờ.
Sao cô khổ thế này?
Luôn có những đứa đồng đội heo, kéo tiền đồ sáng lạn của cô đi xuống.
Còn nữa... Hôm qua cô có nói “Nếu có lần sau..”. Bây giờ cô sẽ chết thế nào đây?
Ninh Văn Đào đến gần thì thấy người đứng bên cạnh con gái mình. Ông lập tức thu lại dáng vẻ “Bất cần đời” rồi nói với Hoắc Bắc Thần: “Con rể, sao con lại đến đây?”
Hoắc Bắc Thần lạnh lùng lườm cô gái, trong sự run sợ, kinh hãi của cô, anh thản nhiên trả lời: “Ăn cơm.”
Anh trả lời câu hỏi của ông Ninh, đã chứng minh anh cũng không tức giận.... Lắm nhỉ?
Trong lòng Ninh Mông mong mỏi ông Ninh chỉ nói với anh vài câu, quên chuyện trong phòng đi, nhưng thật không nghĩ đến ——
"A."
Chào hỏi với Hoắc Bắc Thần xong, Ninh Văn Đào lại nhìn cô, ông thấy dáng vẻ vô cùng sợ hãi của con gái mình thì nghi ngờ hỏi: “Mông Mông, nhìn con có vẻ không vui nhỉ? Là do người hôm nay không tốt sao? Vậy để mai cha sắp xếp cho con một tiểu minh tinh ha?”
Ninh Mông: ? ?
Vì sao cha, lại, nói, đến, chuyện, này, chứ?
Nếu như không phải trong sách đã viết rằng ông Ninh vô cùng cưng chiều con gái mình thì cô rất nghi ngờ, ông Ninh không phải cha ruột của cô đó!
Tim cô đập như trống đánh, cô cảm thấy lần này mình chết chắc rồi.
Cô sợ sệt nhìn Hoắc Bắc Thần, trong mắt Ninh Mông tràn ngập những giọt nước mắt long lanh, cô định giả bộ đáng thương vô tội để níu kéo sự thông cảm nhưng Hoắc Bắc Thần lại nhìn sang chỗ khác rồi bỏ đi!
⬅ Trước Tiếp ➡