Giải quyết gọn gàng xong, cô lần nữa trở về giường thoải mái nằm.
Lần tiếp theo cô còn chưa kịp ngủ, chuông cửa lại vang lên. Ninh Mông ngồi bật dậy, bước tới cửa, mở cửa ra nói: “Chúng ta chia tay đi!”
Nói xong, cô liền đóng cửa lại.
Nhưng cửa phòng lại bị một đôi tay rắn chắc giữ lại. Cánh cửa chợt bị đôi tay ấy lần nữa đẩy ra.
Ninh Mông sửng sốt nhìn, cô nhìn thấy là một người đàn ông trưởng thành chững chạc, ông mặc một bộ vest màu đen đứng ở bên ngoài. Bởi vì ông bảo dưỡng rất tốt nên nhìn không ra đã bao nhiêu tuổi, nhưng hẳn là lớn hơn cô rất nhiều, trên người ông toát ra một loại khí chất nho nhã. Ông nhìn cô nói: “Chưa tỉnh ngủ hay sao? Chia tay cái gì?”
Ninh Mông:……
Vì sao đám bạn trai của nguyên thân ai cũng đẹp hết vậy?
Người thứ nhất, đẹp theo kiểu tuấn tú, thư sinh.
Người thứ hai, thì theo kiểu mạnh mẽ, cao khỏe.
Còn người trước mặt này còn lợi hại hơn rất nhiều, ông thuộc dạng một ông chú trưởng thành chững chạc.
Hai người trẻ lúc nãy khá dễ giải quyết, cô chỉ cần nói chia tay đi thì hai người họ đã ngoan ngoãn rời đi còn ông chú này, sao lại bám người như vậy chứ?
Ninh Mông suy nghĩ cẩn thận một hồi, cô quyết định rút củi dưới đáy nồi: “À, có phải ông chính là Lâm Thanh Bắc không? Có biết vì sao tôi hẹn ông ăn cơm trưa không? Sao ông không tự lấy gương soi lại mình đi, đã lớn tuổi như vậy mà vẫn chỉ là một diễn viên tuyến mười tám, tôi thấy ông không hợp với nghành giải trí này đâu!”
Chắc cô nói khó nghe như vậy thì ông ta sẽ tức giận bỏ đi và không bao giờ tới nữa nhỉ?
Quả nhiên sắc mặt người đàn ông tối sầm, trông ông có vẻ rất tức giận. Ông không nhịn được nữa mà bực tức rống lên: “Tao là cha mày đấy!”
Ninh Mông:?????
-------------
Cha hại con mình.
Hai đôi mắt to nhỏ nhìn nhau.
Ninh Văn Đào là người nho nhã lịch sự, nhưng sự nho nhã hay lịch sự gì đó chỉ khoảng chừng vài giây đã bị tan nát. Ông quát lên với Ninh Mông: “Con đã xảy ra chuyện gì sao? Đến cha mình mà con cũng nhận sai?!”
Ninh Mông yên lặng một lúc, rồi kiên trì giải thích: “Con hoa mắt.”
". . ."
Ninh Mông biết cái lý do này rất giả tạo, nhưng cô không biết Ninh Văn Đào có tin hay không nữa.
Quả nhiên, ông nhìn cô bằng ánh mắt khác thường, trong đầu Ninh Mông lóe lên một suy nghĩ, nếu ông biết con mình bị hoán đổi linh hồn, thì ông có đưa mình cho viện nghiên cứu rồi tiến hành phẫu thuật tìm hiểu mình-------
Ninh Văn Đào thở dài: "Là lỗi của cha."
Ninh Mông: ?
Ninh Văn Đào nhíu mày, ông áy náy nói: “Đáng lẽ cha không nên chọc vào Hoắc Bắc Thần lại còn đối đầu với cậu ta, khiến con xui xẻo, cho nên đành oan uổng cho con rồi!”
Ninh Mông: !
Cô vội vàng vẫy tay: “Con không có oan uổng gì hết.”
Vành mắt Ninh Văn Đào đỏ hoe: “Mông Mông, ai nấy đều nói con không hiểu chuyện, nhưng trong mắt cha, con là đứa con gái tốt nhất của cha, con bị người ta chèn ép đến nỗi tinh thần mệt mỏi, mắt mờ còn vì để cha không phải lo lắng mà nói mình không chịu oan uổng...”
Ninh Mông: . . .
Cô mím môi, không khỏi cảm thán cha mình.
Sau đó Ninh Văn Đào ngẩng đầu lên, ông tự vỗ ngực: “Hôm nay cha mang con ra ngoài kiếm niềm vui. Nhanh thay quần áo đi rồi theo cha! Cha đã chuẩn bị cho con một món quà siêu bất ngờ, bảo đảm con sẽ thích!”
-
Câu lạc bộ Mị Hoặc.
"Đến rồi!"
Ninh Mông được đưa đến trước cửa một căn phòng, cô nghe Ninh Văn Đào tỏ vẻ thần bí nói: “Cha không vào với con đâu, một mình con cứ từ từ mà hưởng thụ. Cha ở bên ngoài chờ con! Coi xong, hai cha con mình cùng về.”
Ninh Mông: ?
Ông định cho cô bất ngờ thì sao lại đến câu lạc bộ?
Cô bị dáng vẻ khoa trương của Ninh Văn Đào làm cho hơi ngứa ngáy trong lòng. Ninh Mông vô cùng tò mò bên trong sẽ có cái gì.
Ninh Mông khẽ mở cửa ra, bên trong chỉ có một màu đen kịt, không thấy rõ thứ gì.
Cô bước về phía trước, định thăm dò có gì không, thì căn phòng lập tức đóng cửa lại.
Trong lòng cô hơi căng thẳng, muốn quay đầu mở cửa, thì ở sau lưng cô, chỉ trong tích tắc đã nổi lên âm nhạc sôi động.
Ninh Mông chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy từ trên trần nhà chiếu xuống hai chùm đèn, hai ánh đèn ấy chiếu xuống trên người một người đàn ông đang nhảy Hip-hop.
Từng động tác nhảy của anh ta theo từng điệu nhạc lên xuống khiến cô chỉ cần nhìn thôi đã thấy nhiệt huyết sôi trào.