⬅ Trước Tiếp ➡
Trong sách đã nói, Hoắc Bắc Thần giết người như ma, không phải là anh muốn tìm một con hẻm nào đó, rồi lấy cái mạng chó, à không, mạng hèn của cô chứ?
“Ông xã, chuyện gì cũng phải từ từ, quân tử động khẩu không động thủ! Loại nam thần phong độ dịu dàng, có tài lại có sắc, tài năng bao la, dịu dàng nho nhã như anh chắc sẽ rộng lượng bao dung cho những kẻ tiểu nhân như em đúng không? Giết em sẽ làm bẩn tay ngọc của anh…”
“Im miệng.” Người đàn ông không nghe nổi nữa, anh lạnh lùng nói.
“……”
Ninh Mông nghe lời ngậm miệng lại. Lúc này cô phát hiện cô đã bị người đàn ông đưa đến trước —— bồn rửa tay?
Hoắc Bắc Thần đẩy cô đến bồn rửa tay. Cơ thể cao ráo của anh đè lên người cô khiến cô không thể nhúc nhích. Sau đó anh đổ cả chai nước rửa tay vào tay cô rồi mở vòi nước kỳ cọ thật mạnh.
Ninh Mông:??
Cô nghiêng đầu nhìn sườn mặt góc cạnh lạnh lùng của người đàn ông
Mũi cao thẳng tắp, hàm dưới căng chặt, còn cả độ cong khi khóe môi nhếch lên. Nhưng mọi thứ đều thể hiện rằng anh đang rất tức giận, nên đến thở mạnh Ninh Mông cũng không dám.
Động tác anh rửa tay đặc biệt nghiêm túc,thô lỗ mang theo sự cẩn thận. Mỗi ngón tay mỗi khớp xương anh cũng không buông tha cho cô.
Nhưng càng rửa sức lực anh càng lớn, như ước gì có thể thay luôn một lớp da mới trên tay cô.
Cô xót xa nhìn đôi tay mình, Ninh Mông bị đau muốn rụt về, nhưng bị người đàn ông giữ chặt lại. Cô giãy giụa cách mấy cũng không được, mắt cô rưng rưng, cô la lên: “Đau đau đau……”
Cô vừa dứt câu thì cảm xúc bạo ngược của người đàn ông như sóng đánh vỡ bờ đê, mãnh liệt trào đến!
Anh dừng động tác rửa tay lại, giữ cằm Ninh Mông, buộc cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong mắt anh tràn đầy sự thô bạo, anh cất tiếng bằng giọng nói rất đỗi lạnh lẽo, trầm lắng : “Ninh Mông, có phải cô đã quên lời hứa lúc trước rồi đúng không?”
Ninh Mông cảm giác máu cả người cô đột nhiên vọt hết lên não, khiến đại não cô trống rỗng.
Lời hứa gì cơ?
Một ít ký ức của nguyên thân cô còn chưa tiêu hóa hết, nên vốn không nhớ được chuyện này.
Nhưng dáng vẻ lúc này của người đàn ông khiến cô biết nếu như cô hỏi lại một câu “Lời hứa gì?” thì chắc sẽ bị anh bóp chết luôn.
--------------
Không có lần sau!
Đáy lòng Ninh Mông nổi lên vô số suy nghĩ, cô thử nói: “Em với Đỗ Nhược thật sự không có gì, em không thích anh ta chút nào hết.....”
Ánh mắt người đàn ông vẫn tàn nhẫn như cũ, không có thay đổi.
Ninh Mông biết, câu trả lời này vẫn chưa đủ để khiến anh hài lòng.
Cũng đúng.
Nguyên thân đã từng hẹn hò với nhiều người như vậy mà Hoắc Bắc Thần chưa từng can thiệp vào, nếu chỉ là một người bạn trai cũ thì anh đâu cần phải nổi giận như vậy?
Trong lúc suy nghĩ thì tay người đàn ông hơi dùng sức, cằm cô như sắp bị bóp nát, Ninh Mông đau đến nỗi nước mắt lưng tròng. Nhưng lúc này trong cái khó lại ló cái khôn, cô thề thốt nói: “Xin lỗi anh, lần này là ngoài ý muốn, em chắc chắn sẽ không có lần sau!”
Sức lực trên cằm cô cũng giảm dần.
Ninh Mông khẽ thở phào một hơi.
Cô căng thẳng nhìn Hoắc Bắc Thần, cố gắng nói thêm: “Là người ai cũng sẽ có lúc lơ đãng. Lần này là do em sơ sót, anh có thể rộng lượng tha thứ cho em được không hả?”
Dù cô không biết đã hứa cái gì, nhưng cứ nhận lỗi trước đã!
Người đàn ông nheo mắt lại, anh chăm chú nhìn cô như đang xem lời của cô có đáng tin hay không.
Lúc Ninh Mông nơm nớp lo sợ, thì rốt cuộc anh cũng buông cằm cô ra: “Không có lần sau.”
Ninh Mông như trút được gánh nặng, cô thở một hơi thật dài.
Cô ngẩng đầu thấy người đàn ông đang đợi cô trả lời lại thì lập tức gật đầu như giã tỏi: “Anh yên tâm, nếu có lần sau, em sẽ tự lấy đầu mình xuống làm bóng đá cho anh!”
Sắc mặt người đàn ông dần dịu hơn, anh buông cô ra.
Anh chậm rãi rửa sạch tay mình, rồi cũng đi ra ngoài.
Tề Sam cũng chạy tới, kiêu ngạo nói: “Lão đại, bên tôi đã dọn dẹp sạch sẽ xong rồi, chắc chắn sau này thằng nhóc thối thấy bà chủ thì sẽ quay đầu ngay!”
Ninh Mông vừa mới ổn định lại tinh thần:??
Cô nhìn thoáng qua Đỗ Nhược mặt mũi bầm dập, đột nhiên cảm thấy mình chỉ bị rửa sạch đôi tay này, đúng là rất may mắn!
Hoắc Bắc Thần không thèm đếm xỉa đến chuyện đánh người mà bỏ đi luôn.
Tề Sam cũng đi theo, lúc đi anh ta còn hung ác trừng Ninh Mông một cái: “Cô dám làm ra chuyện thế này, ngày mai tôi sẽ mang đơn ly hôn đến gặp cô!”
Ninh Mông nhíu mày, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.
Cô nói: “Ngày mai tôi không rảnh.”
⬅ Trước Tiếp ➡