⬅ Trước Tiếp ➡
 
Cảm giác quen thuộc này...
 
Cô chậm rãi quay đầu lại thì thấy dáng người cao ngất lạnh lùng của Hoắc Bắc Thần đứng cách đó không xa như một tòa núi lớn. Tề Sam đi theo sau lưng anh như đang báo cáo gì đó, anh ta thấy anh dừng bước lại thì cũng quay đầu nhìn.
 
Chợt, ánh mắt tràn đầy sát khí tàn bạo của Hoắc Bắc Thần nhìn …Cái tay đang nắm tay với Đỗ Nhược của cô!!
Ninh Mông: ... ! !
 
Làn da bị anh nhìn chằm chằm giống như bị cây dao lạnh đâm xuyên, khiến cô nhanh chóng rút tay mình lại.
 
Cô đang định nói gì đó thì Đỗ Nhược lại bước đến trước mặt cô, anh ta hỏi: "Anh là ai, anh muốn làm gì?"
 
Câu nói này càng chọc giận Hoắc Bắc Thần.
 
Anh sải bước chân, cơ thể như một cây lao sắc bén đi về phía cô.
 
Anh không còn khống chế được hơi thở điên cuồng, muốn tàn sát bừa bãi như một con dã thú mà cắn nuốt cô! !
 
Ninh Mông bị hù đến sắp khóc, cô thấy anh từng bước một đi tới thì vội vàng nói: "Ông xã, anh nghe em giải thích..."
 
Câu nói kế tiếp lại trực tiếp bị cắt ngang.
 
Cái tay cứng như sắt thép của Hoắc Bắc Thần vòng qua Đỗ Nhược, giữ chặt lấy cổ tay của cô! !
…………….
*như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc: vì phải suy nghĩ theo cách của người khác nên không biết mình suy nghĩ gì
Lời hứa?
Tay Hoắc Bắc Thần chỉ hơi dùng sức một chút, Ninh Mông đã bị anh kéo đến bên cạnh mình.
“Buông cô ấy ra!”
Đỗ Nhược hét lên, định xông tới, nhưng đã bị Tề Sam cản lại một cách dễ dàng.
Tề Sam nhìn chằm chằm vào thằng nhóc dám đội nón xanh cho lão đại nhà mình. Anh ta xoa tay, kéo Đỗ Nhược qua một bên: “Đi, hai chúng ta cùng nhau nói về chuyện cuộc đời và giấc mơ nào.....”
Ninh Mông chỉ đành trơ mắt nhìn Đỗ Nhược bị Tề Sam xách đi như một con gà. Sau khi họ đi đến sau biển quảng cáo thì một tiếng hét thảm thiết của Đỗ Nhược vang lên, kèm theo là những tiếng nắm đấm đánh lên người.
Cô không nhịn được mà rùng mình một cái.
Tề Sam tàn bạo như vậy sao?
Cô nuốt một ngụm nước miếng, nhìn về phía Hoắc Bắc Thần.
Khuôn mặt người đàn ông không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt anh nhìn cô giống như....... Đang nhìn một người chết.
Trong lòng Ninh Mông hơi sợ, cô vội vàng nói: “Ông xã, anh nghe em nói, anh chính là nam thần của em, cũng là ân nhân cứu mạng em, nên sao em lại coi trọng anh ta được chứ? Huống chi, cái cơ thể yếu ớt của Đỗ Nhược chẳng khác gì con gà, sao có thể so với anh, một người cao to mạnh mẽ lại có khí chất như vậy chứ?”
Thấy anh không có thay đổi gì, Ninh Mông lại nói tiếp: “Trông anh cũng vô cùng khí phách? Quyết đoán mạnh mẽ? Còn cả..... Còn cả......”
Còn cả cái gì nữa nhỉ?
Cô đã nói hết cả thành ngữ rồi mà sao rắm cầu vòng lần này không có tác dụng thế?
Cô vắt óc suy nghĩ từ để khen ngợi, thì bỗng nhiên người đàn ông kéo cô đi sang một bên.
Ninh Mông:???
A a a……
⬅ Trước Tiếp ➡