⬅ Trước Tiếp ➡

Ngu Tri Linh hỏi “Chiếc vòng rắn này là công cụ các ngươi dùng để kéo ta tới đây đúng không? Ta muốn quay về.”
Vòng rắn vốn thuộc về Trạc Ngọc tiên tôn, chỉ là một món đồ dùng một lần. Hiện tại nó chỉ là một chiếc vòng bình thường.
Ngu Tri Linh “… Giỏi thật.”
Hơn nữa, cơ thể của ký chủ ở thế giới cũ đã đột tử vì bệnh tim. Linh hồn ký chủ được triệu hồi tới thế giới trong sách, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ký chủ có thể sống tiếp.
Ngu Tri Linh “Vậy hoàn thành nhiệm vụ rồi, ta có thể quay về không?”
Không thể, lúc này cơ thể ngươi đã được chủ nhà phát hiện và chôn cất đàng hoàng.
Ngu Tri Linh cười khẩy “Phi.”
Từ lúc tỉnh lại đến giờ đã một tiếng trôi qua, sự hoảng loạn ban đầu đã sớm bị nàng ép xuống, nàng đã biết cách kiểm soát cảm xúc của mình từ nhỏ, vì cơ thể nàng không được phép kích động quá mức nên khả năng thích ứng của Ngu Tri Linh luôn vượt trội hơn người khác.
Ngu Tri Linh chỉnh lại cổ áo, hỏi “Nguyên chủ đâu rồi?”
Vì một số bug trong thế giới nà nên nguyên chủ đã tan biến khỏi luân hồi.
Ngu Tri Linh nhíu mày, theo lý mà nói thì phản diện như sư tôn đáng ra phải sống đến hồi kết, sao bây giờ đã chết rồi?
“Nếu vậy, mục đích ngươi kéo ta đến đây là gì?”
Nam chính nhập ma khiến khí vận của thế giới sụp đổ. Thiên đạo đã quay ngược thời gian để thay đổi tất cả, tâm ma lớn nhất của nam chính là bị sư tôn phản diện tra tấn, bởi vậy nên ký chủ là người có ảnh hưởng lớn nhất đến nam chính, cũng là người duy nhất có thể thay đổi kết cục của nguyên tác.
Ngu Tri Linh rất rõ Trạc Ngọc tiên tôn đã làm những gì.
Từ khi Mặc Chúc còn là một đứa trẻ sáu, bảy tuổi, y đã bị Trạc Ngọc tiên tôn nhặt về, nhưng vị sư tôn này không dạy y tu luyện mà thường xuyên đánh mắng y, bắt y bưng trà rót nước, chẳng hề chỉ dạy việc tu hành suốt sáu năm trời.
Về sau, Trạc Ngọc tiên tôn càng lúc càng điên loạn, có lần nàng ta còn dùng kiếm đả thương Mặc Chúc, thậm chí còn giấu Dĩnh Sơn Tông mà giao cho y những nhiệm vụ rèn luyện cực kỳ nguy hiểm, khiến y suýt mất mạng vô số lần.
Lần điên rồ nhất là nàng ta thậm chí còn định rút gân mạch của y, đoạn tuyệt kiếm đạo của y, nhưng không biết vì sao vừa ra tay đã dừng lại.
Khi đó Mặc Chúc chỉ mới mười ba tuổi, y sống vất vưởng bên bờ sinh tử nửa tháng, gắng chịu đau để nối lại phần kinh mạch đã bị cắt đứt một nửa, cuối cùng mới bảo toàn được con đường tu tiên của mình.
Về sau, lo sợ những việc mình làm bị tông môn phát giác, Trạc Ngọc tiên tôn liền đẩy y ra ngoài trảm yêu trừ tà, nàng ta còn hạ cổ lên người y để ngăn y chạy trốn.
Bởi vậy nên kết cục cuối cùng của sư tôn phản diện chính là hồn phi phách tán.
Mà bây giờ nàng chính là vị sư tôn phản diện đó.
Ngu Tri Linh “Bạn ơi, gọi mình tới đây là để mình chết thêm lần nữa sao?”
Hệ thống nhận ra nàng đang tuyệt vọng, vội vàng giải thích
Thời gian đầu nam chính sẽ không động thủ với ngài.
Ngu Tri Linh lập tức phát hiện sơ hở trong lời nó.
“Nghĩa là về sau y vẫn sẽ giết ta? Nếu ta không làm thì sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡