Chương 2
Những người khác trong Dĩnh Sơn Tông đâu có đối xử tệ bạc với y, thậm chí còn đối đãi khá tốt với y, cả những đệ tử mới nhập môn càng vô tội. Ấy thế mà trong nguyên tác lại viết đoạn này
“Cơn mưa lớn đổ xuống, Mặc Chúc cầm kiếm rời khỏi Dĩnh Sơn Tông. Y bước qua từng bậc thang đá phủ rêu xanh, máu theo dòng nước mưa chảy xuống, nhuộm đỏ tà áo sạch sẽ của thiếu niên. Phía sau y, trong Dĩnh Sơn Tông, xác người nằm la liệt khắp nơi.”
Vừa đọc đoạn này, bình luận đã náo loạn
Không thể nào Dĩnh Sơn Tông đâu có hại hắn, vậy các đệ tử mới nhập môn thì sao?
Mặc Chúc là nam chính, làm sao có thể trở thành kẻ giết chóc tàn nhẫn như vậy? Trả lại Mặc Chúc mà tôi biết đi
Tác giả, ra đây nói chuyện.
Có độc giả đoán đây là bẫy mà tác giả đặt ra, Ngu Tri Linh cũng nghĩ vậy, nhưng chỉ vài chương sau, tác giả cho nàng một cú tát đau điếng. Sau khi diệt sạch Dĩnh Sơn Tông, Mặc Chúc lại truy sát Trạc Ngọc tiên tôn, sư tôn phản diện của y. Theo lẽ thường, sau khi giết được sư tôn, y đáng lẽ phải đi tiếp trên con đường chính đạo, nhưng không, y lại chọn nhảy xuống Ma Uyên, nhập ma, từ bỏ con đường tiên đạo vĩnh viễn.
Nam chính đã trở thành phản diện.
Một cuốn sảng văn nhưng nửa đầu thì ngược, nửa sau chưa kịp hả dạ đã đi đến cái kết khiến người người căm phẫn.
Ngu Tri Linh vô cùng bực bội, vốn định lên mạng làm ầm lên, nhưng nàng còn chưa kịp đăng bình luận thì có đơn hàng đến.
Theo thông lệ trong các tiểu thuyết xuyên không, xuyên sách thường do hai nguyên nhân Một là viết một bình luận dài cả ngàn chữ, hai trùng tên với nhân vật trong truyện, nhưng nàng chẳng viết bình luận nào, mà cũng chẳng trùng tên với Trạc Ngọc tiên tôn…
Không, không đúng.
Ngu Tri Linh hờ hững lên tiếng “Hệ thống, ngươi vừa nói thân phận hiện tại của ta là Trạc Ngọc tiên tôn. Vậy trong sách có nhắc đến tên của Trạc Ngọc tiên tôn không?”
Trong truyện không có đề cập, nhưng Trạc Ngọc tiên tôn họ Ngu, tên là Ngu Tri Linh.
Ngu Tri Linh “……”
Hay, hay đấy.
Nàng đã tìm ra lý do khiến mình xuyên sách.
Ngu Tri Linh đưa tay sờ chiếc vòng rắn trên cổ tay, chiếc vòng này màu xanh đen, chất liệu trông như ngọc, toàn bộ hình dạng phỏng theo từng đốt tre, nhưng điểm nổi bật nhất chính là hình chạm khắc tinh xảo bao quanh nó…
Một con rắn.
Một con rắn ngậm đuôi, đu rắn cắn chặt đuôi của chính nó, thân rắn uốn lượn quanh chiếc vòng thành một vòng tròn.
Ngu Tri Linh từng thấy các loại vòng rắn bằng sứ men ngọc trên mạng, một món trang sức phong cách cổ trang rất thịnh hành hiện nay, thế nhưng nàng chưa từng thấy chiếc vòng nào giống thế này hoa văn tinh tế, màu xanh đen đậm như mực tàu, nhưng dưới ánh sáng lại ánh lên chút sắc xanh ngọc.
Rõ ràng là thân rắn được chạm khắc từ ngọc, nhưng từng vảy rắn lại phản chiếu ánh sáng bóng loáng, cong cong mềm mại, đầu rắn sinh động như thật, đôi mắt rắn dựng thẳng như dao sắc, khi nhìn chăm chú, nàng thậm chí còn thấy rõ từng đường vân trong con ngươi.
Tối qua, nàng vừa xuất viện về nhà thì nhận được một kiện hàng, địa chỉ và người nhận đều ghi tên nàng.
Ngu Tri Linh cứ nghĩ đó là quà sinh nhật do bạn qua mạng gửi tặng. Nàng mở hộp ra, thử đeo lên tay một lát, ai ngờ tim đau nhói, ngất đi tại chỗ, khi mở mắt lần nữa, nàng đã ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Giờ ngẫm lại, kiện hàng này đâu phải quà tặng, rõ ràng là “vé bắt cóc” của hệ thống