Chương 15
nữ tướng quân chiến công hiển hách kia cũng đang cố gắng co rút động hoa, muốn dùng vỏ trai khoá tất cả tinh dịch nước mật tràn trề vào trong cơ thể càng hoang đường hơn chính là hắn lại càng cảm thấy thú vị hơn, dần dần lộ ra một nụ cười bỡn cợt với đời.
"Một trận nhỏ, mới chỉ hơn nửa tháng đã đại thắng.
Phụ hoàng điều động binh lực như vậy, sẽ làm người ta cho rằng đường đường là Chiêu Quốc Thái tử chỉ có chút bản lãnh này." Bùi Ngọc không nhanh không chậm đi tới, thần thái tự nhiên nói Mạc Tiệp vẫn luôn cố thít chặt tiểu huyệt, bóp đến thật chặt, nếu hắn đi quá nhanh, thịt non trong động sẽ cọ xát mạnh với gậy thịt, sợ là sẽ sướng đến trực tiếp nộp vũ khí đầu hàng bắn ra.
"Đúng vậy, đúng, con ta nói đúng." Hoàng đế cưng chiều mà liên tục hùa theo.
Vốn Bùi Ngọc lên chiến trường ông đã không đồng ý, đứa con trai nhỏ bảo bối của ông tuy nói là văn võ song toàn, luận văn thao võ lược trên dưới Chiêu Quốc không ai bì nổi, nhưng dù sao cũng chỉ có 15 16 tuổi, lỡ như bị thương, ông sẽ hết sức đau lòng.
Nhưng mà trên thư Bùi Ngọc yêu cầu được thân chinh trị loạn, coi sóc biên cảnh đang khó khăn, từng chữ là huyết lệ, văn võ bá quan đều bị cảm động, như vậy ông mới cho phép, còn phái hơn mười thị vệ đứng đầu để bảo vệ.
Nhưng mà, Bùi Ngọc cũng không phải hạng người lý luận suông, một chiêu đã đánh bại tướng quân Mạc Tiệp luôn thắng.
"Ngọc Nhi chắc đã mệt, mẫu hậu con đang chờ con ở tẩm cung, còn chuẩn bị yến hội đón gió tẩy trần cho con." Hoàng đế cười nói, "Thật là làm cho mẫu hậu con lo lắng muốn chết rồi." "Được.
Tạ phụ hoàng." Bùi Ngọc khom lưng hành lễ, hướng về phía tẩm cung của mình mà đi.
"Tỷ tỷ, ngươi kẹp nhẹ một chút, kẹp đến nỗi ta sắp bắn rồi.
Nếu lúc này ta bắn thì không có cách nào cắm vào sâu trong huyệt thịt của ngươi đâu, sẽ chảy hết ra ngoài đấy." Bùi Ngọc chậm rãi nói.
Mạc Tiệp nghe vậy thì giận, nhưng càng là như thế, động hoa hình như càng nhạy cảm, còn đang cuồn cuộn không ngừng bài tiết mật hoa bôi trơn.
Sắc trời tối dần, trong điện Ngọc Lam đèn đuốc rực rỡ.
"Ngọc Nhi " Chiêu Quốc Hoàng hậu Lâm Lâm lau nước mắt đón Bùi Ngọc, "Nhìn con này, đã gầy đi rồi.
Từ nhỏ đến lớn, con đều sống trong nhung lụa, luyện kiếm bị thương ở tay cũng có một đống người hầu hạ, lần này ra trận đánh giặc đều là đao thật giáo thật, nào có thể chịu nổi?" "Mẫu hậu, con đã trưởng thành Sao người còn coi con như một đứa trẻ nữa chứ " Bùi Ngọc bực bội nói, sợ nữ nhân trong lồng ngực nghe vậy sẽ đánh giá thấp mình, dừng một chút lại bổ sung, "Hơn nữa con đánh thắng trận " Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Lâm Lâm nghe vậy nín khóc mỉm cười, lại mặt tươi như hoa nói nhỏ "Đúng đúng, con ta đã trưởng thành..
Mẫu hậu đã sắp xếp vài tuyệt sắc giai nhân trong phòng con, thay con đón gió tẩy trần." "Mẫu hậu Sao người lại sắp xếp nữ tử cho con?" Bùi Ngọc càng bực hơn.
"Lần này mẫu hậu chọn đều là tuyệt sắc giai nhân, không phải con vẫn nói bản thân đã trưởng thành sao?
Qua lễ Hợp hoan mới coi như là đã lớn, mấy vị tỷ tỷ sẽ dạy con như thế nào.." Lâm Lâm hướng dẫn từng bước.
"Không cần." Sắc mặt Bùi Ngọc nặng nề, ngược lại khoé môi