⬅ Trước Tiếp ➡

thỏ trắng nõn kia bởi vì liên tục cao trào mà hưng phấn phồng lên, so với bình thường càng thêm đầy đặn cao thẳng.
"Ngươi câm miệng." Cuối cùng Mạc Tiệp vẫn nhịn không được mà mở miệng mẹ nó ai vì mấy cái đó mà tức giận?
Nói xong đã tinh tường cảm nhận được khúc cây cắm trong động càng thêm cứng rắn như sắt.
"Xuỵt, nghe nói phụ hoàng cùng quần thân đang ở ngoài điện đón ta, nếu ngươi không muốn bộ dạng bị đè của mình bại lộ trước mặt nhiều nam nhân như vậy, nhất định phải im lặng, đừng phát ra tiếng." Ngón tay thon dài của Bùi Ngọc ấn lên đôi môi đỏ của Mạc Tiệp, cẩn thận dặn dò, "Bất cứ lúc nào huyệt nhỏ cũng cần phải kẹp chặt, nếu tinh dịch bên trong mà chảy xuôi ra, cũng sẽ bị người khác phát hiện.
Mấy tên thị vệ phía sau ta ai cũng nhạy bén, bất luận việc nhỏ nào cũng không trốn khỏi đôi mắt của bọn họ..
A, ta quên mất, tỷ tỷ cũng là người tập võ, tất nhiên là hiểu được mấy thứ đó." "Ngươi " Mạc Tiệp nghe vậy căng thẳng đến nỗi thịt bên trong huyệt vừa thu vào, lại bắt đầu tiết ra, nàng bi phẫn đan xen, nói, "Bùi Ngọc.
Nếu lúc này ngươi không giết ta, ngày nào đó nếu ta tìm được cơ hội, sự sỉ nhục ngày hôm, nhất định phải khiến ngươi hoàn trả gấp trăm lần." Bùi Ngọc nao nao, tiện đà cười to "Tỷ tỷ thật uy vũ khí phách..
Ta thật sự cực kỳ yêu cái sự sắc bén cứng rắn này của tỷ tỷ, nhưng rồi lại không thể không mặc ta đùa bỡn cặp mông trơn bóng, hang động non mịn mặc ta một đường đi vào, liên tục tiết tinh.." "Ngươi Làm nhục nữ nhân, thật đúng là cầm thú cũng không bằng " Mạc Tiệp tức giận đến nỗi đỏ cả hốc mắt, khoác lên sự gay gắt, lại bị gậy thịt rất lớn đâm vào sâu trong cơ thể, tiếng nói cực kỳ mềm mại nhõng nhẽo.
"Lời này của tỷ tỷ sai rồi.
Lúc này người ta chơi đùa là Mạc Tiệp tướng quân đứng đầu quân địch, không chỉ là một nữ nhân." Bùi Ngọc thong thả ung dung nói, "Chiêu Quốc thờ phụng lễ giáo, dù là nữ tử nước địch, cũng sẽ không tuỳ tiện làm nhục." Bùi Ngọc nói xong liền chỉnh lại vạt áo, xuống xe.
Mạc Tiệp ngưng thở, nhanh chóng kẹp chặt huyệt thịt trơn ướt, khó mà tin được ngẩng đầu nhìn hắn rõ ràng là dọc dường làm nàng hết lần này tới lần khác, sắc mặt lại vẫn thản nhiên như cũ, cử chỉ nho nhàng, như quân tử nhẹ nhàng, dịu dàng như ngọc.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng." Bùi Ngọc giả bộ quỳ.
Trái tim của Mạc Tiệp đã thót lên tới cổ họng tư thế như vậy, nhất định nàng không có chỗ trốn.
"Miễn lễ miễn lễ " Hoàng đế đỡ lấy hai tay hắn, "Con ta chiến thắng mà về, lễ nghi thừa thãi thì miễn đi " Mặc Tiệp vừa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đã nghe thấy tiếng nói của Hoàng đế Chiêu Quốc gần trong gang tấc, giọng nói hùng hồn đanh thép, nháy mắt nàng cảm thấy huyệt nhỏ của mình vì căng thẳng mà càng thêm mẫn cảm, dịch mật không ngừng trào ra, nàng không ngừng co rút nơi đó cũng không thể ngăn cản dịch mật theo bước đi của Bùi Ngọc mà chảy xuôi theo miệng huyệt của nàng.
Lúc này đủ loại quan lại quần thần đều cúi đầu nghênh đón ở tiền điện, phụ hoàng ở đằng trước, tường đỏ ngói xanh cực kỳ trang nghiêm, mà trong áo da cừu của Bùi Ngọc đang theo từng bước chân mà chơi đùa nữ tướng quân bắt được, mà vị


⬅ Trước Tiếp ➡