Chương 22
thực tập sinh đi lên, chỉ mất 5 năm để ngồi vào ghế Trưởng bộ phận, quản lý mọi việc đâu ra đấy.
Với một nhân viên cầu tiến và năng lực như vậy, anh tin cô thừa sức làm tốt.
“Hơn nữa...” Tư Đồ dừng lại một nhịp, ánh mắt đầy ẩn ý “Làm thư ký của tôi, điều quan trọng nhất là phải...
hợp ý tôi.” Câu này quả thực không sai, thư ký hay trợ lý vốn là cánh tay phải, phải ăn ý mới làm việc hiệu quả được.
Tần Miễn nhất thời cứng họng.
Nhưng điều làm cô thấy kỳ quặc là Làm sao anh biết cô và anh có "hợp" hay không?
Hai người mới gặp nhau chưa lâu, lại còn bắt đầu bằng một vụ va chạm chẳng mấy vui vẻ.
Thấy cô im lặng, Tư Đồ hơi nghiêng người về phía trước, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, nhìn cô đầy dò xét “Chức danh thư ký Tổng tài tương đương cấp giám đốc, đãi ngộ cao gấp hai đến ba lần mức lương hiện tại của cô.
Cô chắc cũng không muốn dậm chân tại chỗ ở ghế quản lý mãi chứ?” Câu hỏi ấy như đâm trúng tâm tư thầm kín của cô.
Bàn tay Tần Miễn đặt trên đầu gối siết chặt lấy cuốn sổ.
Những lý lẽ trước đó cô còn phớt lờ được, nhưng đến giây phút này, lòng cô thực sự dao động.
Đúng vậy, cô cần tiền, rất nhiều tiền.
Tham vọng của con người luôn là động lực mạnh mẽ nhất.
Và Tư Đồ, dù trẻ tuổi nhưng dường như có khả năng thấu thị tham vọng của người khác.
Anh thu trọn phản ứng của cô vào mắt, nụ cười càng thêm đắc ý.
Anh thong thả tựa lưng ra sau, dang rộng hai tay trên thành ghế, tư thế đầy uy quyền “Cũng không cần vội từ chối ngay, cứ về suy nghĩ cho kỹ đi.” Là một người đi làm thuê, ai mà chẳng mơ về chuyện thăng chức tăng lương.
Vì vậy, Tần Miễn không từ chối thẳng thừng mà hứa sẽ suy nghĩ lại.
Vừa bước chân xuống tầng 5, đi ngang qua sảnh lễ tân thì Dương Mẫn đã cất giọng gọi giật lại.
“Quản lý Tần Chiếc xe cô mượn của phòng hành chính làm hỏng rồi, giờ phải mang đi sửa đấy Cô đừng có mà giả chết trốn tránh trách nhiệm ” Tần Miễn khựng lại, xoay người nhìn thẳng vào đối phương "Trưởng phòng Dương, tôi đã nói là tôi đã báo cảnh sát và đang chờ kết quả xử lý.
Quy trình của cảnh sát tôi không can thiệp được, sao cô cứ phải ngày nào cũng mang ra đâm chọc như thế nhỉ?” “Đó là trách nhiệm của tôi ” Dương Mẫn cao giọng, cố tình để mọi người xung quanh nghe thấy “Tôi đang bảo vệ tài sản công ty.
Sao nào, Quản lý Tần không hiểu được lẽ đó nên có ý kiến à?” Cách hạ thấp người khác để nâng mình lên của Dương Mẫn khiến Tần Miễn nghẹn đắng, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Công việc này cô rất hài lòng, điểm trừ duy nhất chính là những đồng nghiệp khó ưa như Dương Mẫn – kẻ luôn tìm mọi kẽ hở để gây khó dễ cho cô.
Ngay lúc này, đề nghị của Tư Đồ lại hiện lên trong đầu cô.
Đúng vậy, nếu cô trở thành thư ký Tổng tài, vị thế của cô sẽ là cấp giám đốc.
Những kẻ như Dương Mẫn sẽ chẳng còn đủ tư cách để đứng trước mặt cô mà la lối.
Hơn nữa với thân phận đặc thù là thư ký của tổng tài, phần lớn mọi người sẽ cho tổng tài mặt mũi mà khách khí với cô hơn cả với tổng tài.
Như vậy, phần lớn các mối quan hệ xã giao nơi công sở từ nay về sau cô chẳng việc gì phải nhẫn nhịn nữa.
Càng nghĩ kỹ, cô càng thấy thật