⬅ Trước Tiếp ➡

rồi dập tắt nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn.
Tần Miễn thu trọn hành động đó vào tầm mắt.
Trên mạng xã hội thường thêu dệt rằng đám phú nhị đại đa phần đều ăn chơi trác táng, hống hách và thiếu giáo dục.
Qua kinh nghiệm làm việc tại khách sạn năm sao, cô cũng từng chứng kiến không ít kẻ còn tệ hơn thế.
Nhưng cũng có những người như anh, sự giáo dục và chuẩn mực luôn toát ra từ những cử chỉ vô tình nhất.
Cô vốn cực kỳ ghét mùi thuốc lá, nên hành động dập thuốc của anh ngay khi thấy cô vào đã ghi một điểm cộng lớn.
Ánh mắt cô dừng lại nơi bàn tay anh một thoáng – đôi bàn tay với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng cùng những đường mạch máu nam tính ẩn hiện nơi mu bàn tay.
Đôi tay ấy, và cả chủ nhân của nó, quả thực rất cuốn hút.
Cho đến khi Tư Đồ xoay người lại, khẽ nhếch môi cười với cô, Tần Miễn mới sực tỉnh, vội vàng thu hồi ánh mắt.
“Ngồi đi.” Anh hất hàm về phía bộ sofa.
Tần Miễn mỉm cười đáp lại rồi ngồi xuống vị trí anh chỉ định.
“Cô muốn uống gì không?” Tư Đồ thong thả bước về phía cô.
“Dạ không cần phiền thế đâu Tư tổng.” Tần Miễn ngồi thẳng lưng, mở cuốn sổ tay, cầm sẵn bút, hoàn toàn là tư thế sẵn sàng làm việc.
“Phiền ngài mô tả cụ thể nhu cầu của mình, ngài muốn tìm một người thư ký như thế nào ạ?” Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Tư Đồ không khỏi bật cười.
Anh ngồi xuống đối diện cô, ghế sofa da phát ra tiếng sột soạt nhỏ khiến Tần Miễn nghe không rõ câu trả lời của anh.
“Giống như cô vậy.” Tần Miễn ngẩn ra, ngỡ mình nghe nhầm, cô ngẩng đầu xác nhận “Dạ, ngài nói gì cơ ạ?” Tư Đồ thong thả vắt chéo đôi chân dài, cằm hơi nâng, ánh mắt trực diện và rực cháy nhìn chằm chằm vào cô.
Anh nhếch môi, lặp lại một lần nữa bằng tông giọng rõ ràng hơn, mục tiêu thẳng chỉ vào cô “Tôi muốn cô.” Câu nói ấy không quá lớn nhưng rơi vào tai Tần Miễn lại chẳng khác nào một tiếng sét đánh ngang tai, khiến đầu óc cô trống rỗng trong giây lát.
Nụ cười của anh lúc này dưới mắt cô có chút gì đó xấu xa, mang đậm vẻ trêu chọc.
Cô chợt nhớ lại việc anh khăng khăng bắt cô xin lỗi trước mặt bao nhiêu người, ép cô đưa về nhà rồi sáng hôm sau lại bắt đón đi làm...
Giờ đây anh lại đòi một Trưởng phòng Nhân sự như cô đi làm thư ký riêng cho mình.
“Tư tổng.” Tần Miễn nén tiếng thở dài, cố gắng giữ giọng bình tĩnh “Xin ngài đừng lấy công việc ra làm trò đùa.” Cô thực sự nghĩ anh đang tìm cách "chỉnh" mình.
Tư Đồ nheo mắt “Trông tôi giống đang đùa lắm sao?” Tần Miễn càng thêm nghiêm túc “Tôi biết chuyện phanh gấp hôm đó làm xe ngài bị hỏng, nhưng tôi thực sự không cố ý.
Hay là...
tôi lại xin lỗi ngài một lần nữa nhé?” Tư Đồ im lặng nhìn cô thật lâụ Sự tĩnh lặng bao trùm không gian khiến anh cũng cảm thấy có chút bất lực “Trong mắt cô, tôi là kẻ hẹp hòi thế sao?” Tần Miễn “...” Tất nhiên là không thể gật đầu trước mặt sếp rồi “Dĩ nhiên là không ạ, chỉ là...” Tần Miễn cân nhắc từ ngữ “Tôi tốt nghiệp chuyên ngành Nhân sự, chưa từng làm thư ký, cũng không có kinh nghiệm, chuyên môn hoàn toàn không khớp...” Nói cách khác, cô thấy mình không hề phù hợp.
Nhưng Tư Đồ lại chẳng mấy bận tâm “Kỹ năng nghề nghiệp có thể đào tạo.” Anh đã xem qua hồ sơ của cô, từ một


⬅ Trước Tiếp ➡