Lúc nghe thấy hai chữ Phỉ Phỉ thì khóe miệng bà ta vẫn co giật.
Bà ta vẫn im lặng với Kiều Kim, tuy nói làm mẹ tốt nhất là ở bên cạnh con gái của mình, nhưng hôm nay Kiều Kim không quá cần bà ta, lại còn có mấy y tá trông coi Kiều Kim, cũng không cần Kiều Phỉ phải ở lại làm gì.
Hơn nữa bà ta phải chuẩn bị một chút ở Mục gia để đón Kiều Kim về.
Kiều Phỉ đi rồi, buổi tối đầu tiên ở cái thế giới này của Kiều Kim, đã tới.
Kiều Kim ngồi xếp bằng trên giường, một y tá tới kiểm tra cô đột nhiên thấy Kiều Kim ngồi trên giường bệnh nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, còn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Cơn nghiện ma túy của Kiều Kim có thể phát tác bất cứ lúc nào, cho nên y tá thỉnh thoảng phải đi xem cô một chút.
Bệnh viện tư nhân này được Tống gia xây dựng đặc biệt vì Tống Nghiễn Thanh, nhưng vì kỹ thuật siêu cao cấp mà đã trở thành bệnh viện tư nhân đỉnh nhất ở thủ đô, là lựa chọn hàng đầu của những nhân vật nổi tiếng.
Bệnh viện xây lên vì Tống Nghiễn Thanh, có thể chữa cho những người khác, nhưng lại cứ trị không hết cho Tống Nghiễn Thanh, cũng là một hiện tượng lạ ở thủ đô.
Kiều Kim vì Kiều Phỉ mà được ở trong phòng bệnh vip, cô đơn độc một mình, thái độ phục vụ của y tá có thể so với dịch vụ năm sao.
Y tá nhỏ bước đến muốn đo huyết áp cho Kiều Kim, lúc cô ta cầm ống tiêm để lấy máu Kiều Kim thì Kiều Kim nói: “Để tôi tự làm”.
Y tá nhỏ ngây ngẩn cả người: “Cô Kiều, cô làm sẽ dễ làm tổn thương đến mình”.
“Nhưng mà nếu cô làm thì cô sẽ tổn thương đến tôi, sẽ gặp phải cắn trả, tôi thấy cô gần đây rất xui xẻo”.
Y tá nhỏ: “…”.
Mặt cô ta cứng đờ.
Đầu óc cô trở nên không bình thường.
Mình chỉ rút máu của cô ta mà cô ta đang nói cái quỷ gì thế!
Nhưng mà bệnh nhân ở đây bọn họ đều không chọc nổi, y tá nhỏ chê cười nói: “Cô cứ nói đùa”.
Gần đây cô ta đúng là có chút không may, nhưng còn chưa đến mức rất xui xẻo như Kiều Kim nói.
Cái gì mà cắn trả, trông như lời loại của bệnh nhân tâm thần.
“Quên đi, để tôi”.
Kiều Kim rất trực tiếp nhận lấy ống tiêm, không có bất kỳ kỹ thuật gì, trực tiếp đâm kim vào cánh tay, rút ra một ít máu.
“Chút này chắc được rồi”.
Sau đó, cô lập tức cầm bông cầm máu đắp một cái lên vết thương.
Y tá nhỏ há mồm ngẩn ngơ: “…”.
Cô ta không biết nên nói cái gì cho phải, nếu bị y tá trưởng phát hiện, bà ta có lẽ rất khó chịu.
Kiều Kim bỗng nhiên xoay đầu lại nhìn cô ta: “Nếu không thì gần đây hay là cô trở về nhà cô một chuyến đi?”.
Năng lực của thầy pháp, không chỉ có thể mê hoặc lòng người, giết người vô hình, xoay chuyển vận thế của người khác, nhìn thấy quá khứ, đều là chuyện có thể làm được.
Kiều Kim thân là một thầy pháp mạnh nhất, đã đến mức không cần bày binh bố trận cũng có thể nhìn ra vận mệnh đại khái của con người thông qua nhìn mặt của họ.
Đương nhiên, mạng càng yếu càng dễ nhìn thấu.
Điểm ấy gần giống với phong thủy vẫn lưu truyền ở Trung Quốc, nhưng tướng mạo phong thủy lại chính là manh mối được thầy pháp lưu truyền xuống.
Hơn nữa nếu thầy pháp muốn đạt được mục đích, bày binh bố trận là căn bản.
Gương mặt chỉ có thể nhìn cơ bản.
Y tá nhỏ nghe vậy thì có chút khủng hoảng: “Cô…cô có thành kiến gì đối với tôi không?”.
Nói câu này chẳng phải đang ngầm nói muốn cô ta cút về nhà sao?
Với thân phận của Kiều Kim, một khi trách cứ cô ta thì cam đoan bị từ chức rồi.
“Dĩ nhiên không phải”.
Kiều Kim nói: “Nếu cô không muốn về, thì tốt nhất bảo em trai cô gần đây chú ý tới mấy cái xe…màu đen”.
Y tá nhỏ: “…”.
Sắc mặt cô ta nhất thời trở nên trắng bệch: “Sao cô biết tôi có em trai?”.
Nếu nói Kiều Kim đang nguyền rủa, nhưng mà vô duyên vô cớ, sao cô lại có thể biết y tá nhỏ có em trai.
Kiều Kim mới chỉ vào đây ngày hôm qua.
Bản năng tự nhiên của y tá nhỏ đương nhiên không muốn tin tưởng, cô ta cho rằng Kiều Kim đang nói sảng.
Nhưng cô ta cũng không dám nói gì, yên lặng cúi đầu, thu dọn ống tiêm các thứ.
Kiều Kim: “Tôi muốn biết thì có thể biết thôi”.