Nếu mà tốt bụng thì đã không nghĩ xấu về người ta trước.
Rời vào trong mắt của Đàm Tuyết Gia, quả thật là quá ngu.
Khóe miệng Đàm Tuyết Gia co giật, Kiều Kim bây giờ đã dính vào ma túy, thời gian sau này sẽ rất khó khăn, mục đích của cô ta đã đạt được, đương nhiên không thèm để ý Kiều Kim sống hay chết, cũng không muốn đóng kịch nữa.
Kiều Kim nói xong rồi khoát tay: “Quên đi, cô đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi một lát”.
Cô cảm thấy không bao lâu sau thì Kiều Phỉ sẽ lại đến tìm mình.
Cô đã hấp thu khí xám của Đàm Tuyết Gia, nhưng mà cũng không thể thay đổi vận mệnh của Đàm Tuyết Gia, cô ta nên gặp chuyện không may thì vẫn sẽ gặp chuyện không may, còn về mức độ thế nào, Kiều Kim đương nhiên chỉ biết nhìn.
Đàm Tuyết Gia: “…”.
Cô ta cảm thấy Kiều Kim đang đùa mình.
Cô ta liếc mắt trừng Kiều Kim, chỉ oán hận nói một câu: “Đồ thần kinh”.
Dứt lời phủi đít đi liền.
Cô ta không thể không chú ý tới tính cách của Kiều Kim có chút không giống với trước đây, nhưng Đàm Tuyết Gia cho rằng cô bị kích thích vì tự sát quá sâu, hơn nữa trên người lại nghiện ma túy, thần trí không rõ cũng là bình thường, không điên thì cách điên cũng không xa.
Đến khi Đàm Tuyết Gia đi rồi, Kiều Kim mới thấy khí đen nảy sinh ngày càng nhiều trong đám khí xám trên đầu ngón tay.
Cô nhẹ nhàng hừ một tiếng.
Đến buổi chiều, Kiều Phỉ quả nhiên lại chạy tới tìm Kiều Kim, lần này bà ta vẫn nước mắt lã chã, thế mà lại nói một câu với Kiều Kim: “Tiểu Kim, mẹ làm xong rồi, ông ta đồng ý để con tới Mục gia rồi, chỉ muốn con thật nghe lời. Tiểu Kim, con đừng sợ nghiện ma túy, chỉ mới dính vào mà thôi, chúng ta nhất định sẽ nghĩ cách cai nghiện cho con”.
Kiều Kim há hốc mồm, đột nhiên cảm thấy chữ “mẹ” này có thể gọi lên trong vô thức, bây giờ muốn gọi thì lại cảm thấy không thích hợp.
Bởi vì cô không phải được mẹ dưỡng dục, không có khái niệm này, bây giờ cũng không muốn để người khác chiếm tiện nghi của mình, chẳng qua là ngại huyết thông của thân thể này có vướng víu nhân quả, cứt đứt quan hệ cũng không được, sau này chắn chắn còn sẽ dính dáng đến nhau.
Dự cảm của cô luôn chuẩn một trăm phần trăm.
Nghĩ vậy, cô đột nhiên há mồm: “Chi bằng tôi gọi bà là Kiều Phỉ nhỉ!?”.
Kiều Phỉ: “…”.
Tôi thấy gần đây cô rất xui xẻo.
Kiều Phỉ ngơ ngẩn cả người.
Thấy nét mặt của bà ta, Kiều Kim chăm chú suy nghĩ: “Bà không thích? Đúng là có chút mới lạ, không thì như vậy đi, sau này tôi gọi bà là Phỉ Phỉ!”.
Kiều Phỉ: “…”.
Gương mặt bà ta đều hóa hồng.
Tôi là mẹ cô đấy!!!
Nhưng mà, người phụ nữ này bây giờ đầu óc không bình thường.
Để không kích thích đến Kiều Kim, bà ta miễn cưỡng cười gượng: “Nếu con muốn gọi như vậy thì tùy con, nhưng mà lúc nhìn thấy chú Mục thì cũng không thể kêu loạn”.
Kiều Kim cảm thấy hài lòng khi bà ta đã chấp nhận tiếng xưng hô “Phỉ Phỉ” này: “Không biết chồng của bà tên gì? Mục gì nhỉ?”.
Kiều Phỉ: “Mục Chấn Minh, con gọi ông ấy là chú Mục là được rồi”.
Kiều Kim: “Ồ, Chấn Minh”.
Kiều Phỉ: “…”.
Rốt cuộc là xuất hiện vấn đề ở đâu, Kiều Kim mới biến thành như vậy?
Bà ta bi thương nghiêm mặt lại, chỉ có thể đi hỏi bác sĩ, ngoại trừ đầu óc thì hỏi xem thể trạng của Kiều Kim bây giờ thế nào.
Nhưng mà bác sĩ cũng rất bất ngờ.
Kiều Kim hôm qua tự sát mới được đưa vào bệnh viện, trên cổ tay có vết thương dọa người, tuy cầm máu rồi, những trên lý thuyết cần phải dưỡng bệnh một thời gian.
Nhưng bọn họ vừa kiểm tra cho Kiều Kim, phát hiện vết thương đã khép lại, tuy nhìn vẫn hơi đáng sợ, nhưng nếu như thoáng chú ý thì không có gì trở ngại.
Số liệu thân thể cũng rất bình thường.
“Nhưng mà trong cơ thể cô ấy vẫn còn sót lại ma túy, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đây cũng sẽ phát cơn nghiện ma túy, chúng tôi đề nghị ở lại bệnh viện quan sát thêm một thời gian nữa”.
Kiều Phỉ đương nhiên biết vấn đề hiện nay của Kiều Kim, sau khi thương lượng với bác sĩ xong, bà ta lại tìm về Kiều Kim.
“Tiểu Kim, mẹ và bác sĩ đã nói xong rồi, trong khoảng thời gian này con ở lại bệnh viện trước, mẹ sẽ tới thăm con mỗi ngày, chờ chúng ta chắc chắn không xảy ra vấn đề gì, chúng ta có thể đi về ngay”.
Vấn đề quan trọng là ma túy trong thân thể Kiều Kim.
Những vấn đề khác cũng không lớn.
Kiều Kim đương nhiên biết bà ta đang lo lắng cái gì, nghe vậy cũng không thèm để ý, gật đầu phất tay nói: “Phỉ Phỉ, nếu bà có chuyện thì đi làm chuyện của bà đi!”.
Kiều Phỉ: “…”.