Kiều Nhiễm chưa từng thấy dáng vẻ này của Phong Vũ, trong trí nhớ của cô thì anh luôn luôn bận rộn, thời gian ăn cơm với nhau cũng không có, ngay cả tiền sinh hoạt cũng trực tiếp chuyển vào thẻ, thỉnh thoảng mới khen cô vài câu tượng trưng như “Thành tích tốt lắm, tiếp tục phát huy”… chứ cô chưa hề thấy anh tức giận.
Ánh mắt người đàn ông quá mức sắc bén, Kiều Nhiễm nhìn thẳng vào anh, nhỏ giọng nói bâng quơ: “Cháu thuê phòng để phá trinh.”
Đồng chí cảnh sát đi cùng Phong Vũ choáng váng vì lời này của Kiều Nhiễm. Tô Đường nghe xong cũng không dám nhìn thẳng, anh ta ôm mặt thầm nghĩ: Cô gái nhỏ này đúng là…
Phong Vũ tức giận đến nỗi sắc mặt biến đổi từ đen sang đỏ, lồng ngực anh phập phồng, còn tay anh thì siết chặt cổ tay Kiều Nhiễm.
Cảnh sát đứng bên cạnh cũng không biết phải làm sao trong tình huống này, cậu ta vỗ vỗ vai Phong Vũ, nhỏ giọng gọi, “Anh Vũ?”
Phong Vũ hít một hơi thật sâu, anh nắm tay Kiều Nhiễm rồi xoay người rời đi.
“Nhiệm vụ còn lại giao cho cậu, tôi có việc nên về nhà trước.”
Kiều Nhiễm bị Phong Vũ kéo ra khỏi khách sạn. Buổi tối trời trở lạnh, trên người cô chỉ mặc chiếc váy trắng mỏng manh, cơn gió thổi qua khiến cô phải rùng mình vì lạnh.
Phong Vũ nghiêng đầu nhìn Kiều Nhiễm, mặt lạnh lùng cởi áo ngoài khoác lên người cô.
Áo khoác mang theo nhiệt độ cơ thể cùng hương vị đặc trưng của đàn ông.
Kiều Nhiễm duỗi tay giữ chặt áo, mùi hương của Phong Vũ quanh quẩn chóp mũi cô.
Xe taxi đi đến, Phong Vũ lôi kéo cô gái nhỏ ngồi vào trong.
Cả đoạn đường anh không nói một lời, hơn nữa vẫn nắm chặt không buông cổ tay của Kiều Nhiễm.
Đoạn đường cũng không quá xa, chỉ hai mươi phút sau là hai người đã về đến nhà.
Vào đến cửa, Phong Vũ mới buông tay Kiều Nhiễm.
Kiều Nhiễm cúi đầu nhìn cổ tay mình, trên da thịt trắng trẻo hiện lên dấu vết đỏ lừ.
“Ngồi xuống!”
Phong Vũ chỉ chỉ ghế sô pha, Kiều Nhiễm nghe lời ngồi xuống, sau đó cởi áo khoác đặt ở bên cạnh.
Người đàn ông cao lớn kéo ghế dựa rồi ngồi xuống phía đối diện, chân dài tách ra, người hơi nghiêng về trước khiến trọng lượng thân trên dồn xuống dưới, động tác này của anh mang đến cảm giác áp bức nặng nề.
“Nói tôi nghe chuyện vừa rồi là sao? Hôm nay không phải sinh nhật của cháu à, vì sao lại đến khách sạn?”
Lúc kiểm tra phòng nhìn thấy Kiều Nhiễm, tuy Phong Vũ tức giận nhưng anh lại thấy tự trách nhiều hơn, tại anh không làm tròn trách nhiệm của một người bố, suốt ngày bỏ bê đối phương. Ngay cả sinh nhật cũng không ở bên cạnh cô gái nhỏ, cuối cùng để cô cùng người ta đi thuê phòng ở khách sạn.
Phong Vũ không dám tưởng tượng nếu mình đến chậm vài phút sẽ xảy ra chuyện gì. Chẳng may Kiều Nhiễm thật sự tuỳ tiện lên giường cùng đàn ông, anh phải làm sao bây giờ? Anh thật sự có lỗi với cô gái nhỏ này.
Kiều Nhiễm không biết Phong Vũ đang áy náy trong lòng, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của anh.
“Cháu đã đủ mười tám tuổi, cháu muốn tự tặng cho bản thân một lễ trưởng thành đáng nhớ, cho nên cháu đã tìm trai bao để phá trinh.”