⬅ Trước Tiếp ➡
Với phong độ ga lăng của đàn ông, Tô Đường buộc chặt lại khăn tắm rồi đi tới trước cửa: “Ai?”
“Mở cửa, chúng tôi muốn kiểm tra phòng.”
Ngoài cửa vang lên giọng nói ồm ồm, Tô Đường nghĩ ngợi một lát rồi mở cửa.
Bên ngoài là hai người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, bọn họ đưa thẻ nhân viên ra và nói với Tô Đường: “Mời anh lấy chứng minh thư nhân dân cho chúng tôi kiểm tra.”
Đây không phải là lần đầu tiên Tô Đường gặp cảnh sát tới kiểm tra phòng, với lại hai người bọn họ có đầy đủ giấy tờ tùy thân nên chỉ cần nói là người yêu, vì vậy Tô Đường không hề hoảng hốt chút nào.
Tô Đường quay đầu nói với Kiều Nhiễm, “Nhiễm Nhiễm, em lấy chứng minh thư qua đây giúp anh, anh để ở ví tiền bên trong áo khoác.”
Kiều Nhiễm gật đầu, cô đứng dậy cầm chứng minh thư của mình và hắn rồi đi tới cửa.
Cánh cửa chỉ mở có hơn phân nửa, người bên ngoài không thể nhìn thấy hết bên trong. Bây giờ Kiều Nhiễm đi ra ngoài, hai cảnh sát mới có thể nhìn rõ dáng vẻ của cô.
Đọc truyện chữ, đặc biệt là truyện ngôn tình , mang lại vô vàn lợi ích. Qua những câu chuyện chứa đựng kinh nghiệm sống quý báu của nhân vật, chúng ta có thể học hỏi và thấu hiểu chỉ trong vài giờ. Những cảm xúc, bài học về tình yêu, sự hy sinh hay cách vượt qua khó khăn đều được truyền tải một cách sâu sắc. Không chỉ giúp giải trí, đọc truyện Full cùng ha ha truyện còn giúp mở rộng vốn từ vựng, cải thiện khả năng tư duy và làm giàu tâm hồn.
“Kiều Nhiễm?!”
Khuôn mặt nam tính của người đàn ông tràn đầy vẻ khiếp sợ khi nhìn thấy Kiều Nhiễm.
Kiều Nhiễm giật mình, cô khẽ kêu: “Chú, chú Phong…”
Phong Vũ nhìn cô bé trước mặt, sau đó lại nhìn người đàn ông nửa thân trên trần trụi đang đứng ở bên cạnh, lúc này sắc mặt anh lập tức đen thui.
“Cháu ở đây làm gì?”
Phong Vũ tiến lên một bước, anh kéo Kiều Nhiễm lại gần mình, ánh mắt sắc bén quét một lượt trên người cô gái.
Cảnh sát đi cùng Phong Vũ đứng ngốc ngay tại chỗ, nhưng anh ta không dám xen mồm vào, ai cũng biết lúc Phong Vũ tức giận rất đáng sợ.
Mọi người đều sợ Phong Vũ, riêng Kiều Nhiễm lại không hề sợ, cô nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, vẻ mặt bình đạm không gợn sóng.
Phong Vũ nhìn bộ dạng này của Kiều Nhiễm thì chỉ thấy đau đầu, thân là bố dượng, nhưng anh gần như không quản Kiều Nhiễm quá nhiều. Hơn nữa Kiều Nhiễm cũng không cần anh quản, học tập cho đến sinh hoạt đều không cần anh phải nhọc lòng. Cô là đứa bé ngoan, nhưng anh không nghĩ tới bé ngoan này lại vừa làm một chuyện kinh người… ngang nhiên dám cùng đàn ông đến đây thuê phòng!
Tô Đường tưởng Kiều Nhiễm bị dọa sợ, anh ta vội chen vào: “Xin chào, chuyện là như thế này, Nhiễm Nhiễm—”
“Cậu câm miệng!”
Phong Vũ khó chịu khi người kia gọi cô là Nhiễm Nhiễm, cô gái nhỏ còn chưa lớn, ngày thường lại rất ngoan, chắc chắn bị tên khốn này dụ dỗ!
Tô Đường ngại ngùng gãi mũi, có lòng mà không giúp được gì nên chỉ đành nhún vai.
Sắc mặt Phong Vũ đen thui, anh giữ chặt hai tay Kiều Nhiễm, ánh mắt nghiêm khắc nhìn thẳng vào cô: “Kiều Nhiễm, trả lời tôi, cháu ở đây làm cái gì?!”

⬅ Trước Tiếp ➡