2. Nhặt được một bảo bối.
Tô Tử Bảo trong mắt hiện lên tia sáng chói lòa, nhưng mà vừa nghĩ tới thân phận của cô ấy, liền tiến sát tới bên cạnh Bùi Dực, nói, "Bùi Dực, người của Bùi gia, có phải là không được tiến vào giới giải trí không?"
Ngay đến Tô gia bọn họ còn không được, chứ đừng nói gì đến Bùi gia.
"Ừ, đương nhiên là vậy rồi." Bùi Dực tựa hồ biết rõ cô đang nghĩ gì, ngón trỏ thon dài gảy nhẹ lên cằm của cô, "Sao thế? Nhìn trúng Thi Thi?"
Tô Tử Bảo đắn đo, "Cô ấy không phải là học ở học viện âm nhạc sao? Thật ra thì rất thích hợp để phát triển trong giới giải trí. Cái này có thể nghĩ cách dàn xếp một chút không."
"Người của Bùi gia đúng là không thể tiến vào ngành giải trí. Chỉ có điều nhà bác hai bọn họ, sớm đã bị đuổi ra khỏi Bùi gia rồi, vì vậy Bùi Thi Thi, không tính là người của Bùi gia." Bùi Dực hời hợt nói ra.
Tô Tử Bảo giờ mới hiểu ra, bị đuổi ra khỏi Bùi gia rồi? Khó trách hai nhà cũng không qua lại với nhau. Nhưng mà thân phận như vậy thì lại càng ngại hơn, xem ra quan hệ của Bùi gia và nhà bác hai không tốt chút nào.
Nhưng mà khó lắm mới phát hiện ra một bảo bối như vậy, Tô Tử Bảo thật sự không muốn bỏ lỡ.
"Bùi Thi Thi đăng ký vào học ở học viện âm nhạc chính là vì muốn được vào công ty của Bùi thiếu, chỉ có điều Bùi Thiếu của chúng ta, không cho phép cô bước vào." Bên cạnh Tống Anh Kiệt nghe thấy bọn họ đang nói chuyện, liền bất ngờ tiến lên nói, "Thi Thi rất là ưa thích ca hát, nhưng mà bác hai cũng không muốn Thi Thi tiến vào ngành giải trí. Cô bây giờ cũng coi như là một nửa người ở trong vòng giải trí rồi, biết rõ ở đây không tốt đẹp gì."
Tô Tử Bảo trông mong nhìn Bùi Dực, vốn cho là mình kiên cường lâu như vậy, không nghĩ tới cuối cùng vẫn là muốn xem ý của anh.
"Bùi Dực, Bùi Thiếu, anh xem bây giờ em đã chuẩn bị xong hết cả rồi, chỉ còn thiếu một người nữa thôi." Cô ánh mắt ươn ướt, giống như một chú nai con ở trong rừng vậy, làm cho người ta cảm thấy rung động.
Bùi Dực nhếch lên một nụ cười lười biếng, tiện tay lấy vài quả nho đặt ở trên bàn, bộ dạng giống như một ông lớn đang chờ được hầu hạ vậy.
Tô Tử Bảo vì kế hoạch lớn của mình, đôi bàn tay thon dài liền nhanh nhẹn bóc vỏ nho, đang muốn đưa đến bên miệng của Bùi Dực, nhưng mà khi nhìn đến biểu tình vẫn mất tập trung như trước ở trên mặt của vị công tử đào hoa này, hoặc có thể nói là thái độ chẳng quan tâm đến điều gì hết, lông mày tuấn lãng, đôi mắt hẹp dài thâm sâu, lộ ra một chút nghiền ngẫm.
Cắn răng hạ quyết tâm, sau đó cô liền ngậm lấy quả nho tiến lên phía trước cúi xuống áp vào môi của Bùi Dực, nhẹ nhàng đem quả nho đẩy vào trong miệng của anh, sau đó tựa như con thỏ con bị giật mình vậy, cô rất nhanh sau đó liền quay đi, muốn rời đi.
Bùi Dực rõ ràng sững sờ, trong đôi mắt hiện lên một tia lưu luyến vui vẻ, bàn tay giữ lấy đầu của Tô Tử Bảo, không cho cô rời đi. Lúc nuốt quả nho xuống, anh cũng đồng thời nhấp nháp mùi vị của cô.
Kỹ năng hôn của anh rất tốt, ôn nhu mà bá đạo, triền miên mà đau đớn, Tô Tử Bảo vốn là đưa đến tận cửa vậy mà lúc này lại bị anh hôn đến mức khó thở, cô thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng, kiều diễm ướt át.
Cô kỳ thật chỉ là muốn đút cho anh một quả nho mà thôi!
Giữa răng và môi, chỉ còn lại mùi thơm ngát lẫn vị chua ngọt của nho.
1. Triệu Viện Viện khiêu khích
Không biết qua bao lâu, đợi đến lúc Bùi Dực buông tay ra, Tô Tử Bảo cảm giác bờ môi hơi có chút sưng đỏ, có thể thấy được sự kịch liệt trong nụ hôn của hai người.
Người xung quanh giả vờ không để ý, nhưng mà không ít người đều đang len lén nghiêng mắt nhìn hai người bọn họ.
"Vì muốn một người, mà vợ tôi lại dùng quy tắc ngầm với tôi rồi, chậc chậc." Bùi Dực hơi mấp máy môi, sự vui vẻ trong ánh mắt như muốn tràn ra, "Mùi vị không tệ."
Một câu hai ý. Không biết là anh nói mùi vị của nho hay là của cô nữa.
Tô Tử Bảo vuốt cặp môi đỏ mọng hơi sưng lên của mình, đôi mắt xinh đẹp nhẹ trừng, "Anh nói đi, phải làm thế nào thì Bùi Thi Thi mới bằng lòng gia nhập truyền thông Đế Tước."
"Thứ nhất, thuyết phục cô ấy. Thứ hai, thuyết phục anh. Thứ ba, thuyết phục bác hai anh. Nhưng mà em chỉ cần hoàn thành điều 1 và 2 là được rồi, điều thứ ba cứ để cho anh." Đôi mắt hẹp dài của Bùi Dực híp lại, "Thi Thi đúng là muốn vào truyền thông Đế Tước, nhưng mà cũng không phải là sẽ đồng ý hát bài hát của em. Nha đầu kia ưa thích âm nhạc, nhưng mà tính tình cũng bướng bỉnh, có những ca khúc, cô không muốn hát."
Lời nói này, là đang chê lời bài hát mà cô viết ra sao?
Thuyết phục? Tô Tử Bảo cảm thấy có nói nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng, mà phải hành động.
Đúng vào lúc này, Triệu Viện Viện cầm lấy một cái microphone đi tới, sự chán ghét trong ánh mắt vô cùng rõ ràng, "Tô Tử Bảo, vừa rồi tôi nói chuyện cùng với bọn họ, bọn họ vậy mà lại không biết cô, cũng đúng, cô đã ra nước ngoài ba năm rồi. Nhưng mà, cho dù là có đi 3 năm rồi, thì cái tiếng là bình hoa vô dụng của cô, chắc hẳn nhiều người vẫn còn nhớ như in."
Tô Tử Bảo lông mày nhếch lên, cô ta muốn làm trò gì đây? Cô bây giờ chỉ muốn có được Bùi Thi Thi, chứ không rảnh để ở đây diễn màn ghen tuông với bọn họ.
Cô lại không biết rằng màn hôn nhau của hai người vừa nãy đã khiến cho Triệu Viện Viện tức giận.
"Tôi không tin, Tô tiểu thư có thể làm vợ của Bùi thiếu, tại sao có thể là một người vô dụng như cô chứ." Triệu Lâm Ngữ đi cùng với Triệu Viện Viện biểu tình giống như vì Tô Tử Bảo mà "Bất bình", "Cái tin đồn này, khẳng định là có hiêu lầm."
Triệu Viện Viện ngồi xuống đối diện với Tô Tử Bảo, ánh mắt khinh miệt, "Những thứ khác thì không làm khó cô, ở KTV, mà cô lại không hát bài nào, còn không phải là một cái bình hoa vô dụng sao?"
"Tô tiểu thư, cô hát một bài đi, tôi không tin cô là bình hoa vô dụng." Triệu Lâm vội vàng nói.
Hai người này, một người phản diện một người mặt đen, tạo ra một trò hay. Không phải là vừa mới nghe thấy cô nói với Tống Anh Kiệt là cô không biết hát, lại luôn không cầm mic lên đấy chứ?
Tô Tử Bảo suy nghĩ một chút, còn chưa dừng lại, trong trí nhớ của chủ nhân cơ thể này, đúng là hát nhảy đều không biết, ngũ âm cũng không được đầy đủ.
Xem ra bọn họ hiểu cô rất rõ. Nhưng mà ngại quá, cô hiện tại cũng không còn là Tô Tử Bảo kia nữa rồi.
"Cái này, hay là để tôi hát đi." Bùi Thi Thi nhìn một màn này, vội vàng nói.
Điều này cũng làm cho Tô Tử Bảo có thêm hảo cảm với cô. Nha đầu kia thật sự cho rằng cô không biết hát, cho nên mới cứu trận. So với người em song sinh của Bùi Dực kia, người em họ này quả thật là quá đáng yêu
2. Triệu Viện Viện khiêu khích
Triệu Viện Viện xùy cười một tiếng, "Bùi Thi Thi, cô cũng biết cô ta chỉ là cái bình hoa vô dụng, vì vậy không làm khó dễ cô ta, ngươi tới xướng đối đi?"
"Không, không, tôi không có ý này. . ." Bùi Thi Thi chân tay luống cuống, khoát tay giải thích.
Triệu Viện Viện lành lạnh nói, "Vậy thì đợi cô ta hát một bài, chứng minh cô ta không phải là cái bình hoa vô dụng đi. Chỉ có điều tôi đoán là mọi người không chờ được rồi, bởi vì cô ta thật sự vô dụng."
"Không thể nào, Tô tiểu thư cô cứ hát một bài đi, tôi với cô chọn bài nào đơn giản một chút." Triệu Lâm Ngữ bộ dạng tốt bụng.