⬅ Trước Tiếp ➡
Triệu Viện Viện ủy khuất nói, "Bùi Dực, anh nghe đi, cô ta đang chế giễu em!"
Với độ thông minh này, lại vẫn nghe ra được sự chế giễu.
"Đây là vợ anh, Tô Tử Bảo." Bùi Dực rất bình thản thái độ giống như là cặp vợ chồng lâu năm rồi mà giới thiệu Tô Tử Bảo, rồi hướng về phía cô nói, "Đây là Triệu Viện Viện."
Triệu Gia.
Hải Thành tứ đại hào phú, Bùi Lôi Tô Bạch, đều là đại gia tộc được kế truyền từ trăm năm. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, không ít hào phú dần dần xuống dốc, ví dụ như Tô gia, cũng có một vài gia tộc phất lên, thế thái so với tứ đại hào môn còn có phần huênh hoang hơn.
Ví như Triệu Gia. Nếu như họ Triệu, cô ta nhất định là người của Triệu Gia.
Triệu Viện Viện sắc mặt cứng đờ, không ngờ tới bản thân mình mắng chửi người ta là không biết xấu hổ, vậy mà lại thành ra mắng ngay phải người vợ chính thức. Nhưng mà sau khi biết rõ xong, cô ta liền khinh thường hừ lạnh một tiếng: "Chính là cô ta sao, một cái bình hoa nổi tiếng vô dụng, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu."
Tô Tử Bảo nhàn nhạt liếc cô ta, mặt mày thanh đạm, giống như chỉ đang nhìn một cái gốc cây ở ven đường, hay là một con chó vậy.
Ngẩng đầu nói với Bùi Dực, "Mới vừa tới, không nghĩ tới trên đường đi lại gặp anh. Chúng ta vào trong thôi."
"Ừ." Bùi Dực cười cười, ôm Tô Tử Bảo đi vào bên trong.
2. Đây là vợ của anh
Triệu Viện Viện nhìn bóng lưng của hai người bọn họ liền nghiến răng ken két. Cô không thể bị so sánh với những người phụ nữ không thân phận gì mà chỉ vì tiền mà bò lên người Bùi tam thiếu kia được, cô là thiên kim của Triệu Gia, tuy rằng Triệu Gia không phải là tứ đại hào phú, nhưng mà nói đến sự phát triển, thì đã sớm vượt qua Tô gia.
Không phải chỉ là tổ tông bọn họ làm giàu sớm hơn một chút thôi sao? Tô gia thì có gì hay chứ. Hiện tại cũng đã xuống dốc rồi.
Triệu Viện Viện cùng Bùi Dực bọn họ là đồng lứa đấy, từ lúc đi học đã quen nhau rồi, khi đó Bùi Dực trông cực kỳ đẹp trai, đánh nhau cũng rất lợi hại, gia thế lại tốt, Triệu Viện Viện liền thích anh.
Mãi cho đến khi tốt nghiệp đại học, cũng có qua vài mối tình, phụ nữ bên cạnh Bùi Dực cũng được thay như thay quần áo vậy, cô cũng chỉ là một bộ quần áo mà được anh thay ra thôi.
Nhưng mà nghĩ đến bản thân mình tốt xấu gì cũng là thiên kim của Triệu Gia, dựa vào thân phận của cô cũng rất xứng đôi với Bùi Dực, cho nên một mực ôm lấy ảo tưởng. Mãi cho đến tuần trước, thình lình nghe được là Bùi Dực sắp kết hôn, tin này liền khiến cô tức đến phát khóc. Triệu Gia sợ cô làm loạn, vào ngày hôn lễ của Bùi Dực còn cố tình nhốt cô vào trong phòng, bởi vậy cô còn không biết đến Tô Tử Bảo.
Vừa đẩy cửa ra, bên trong là ánh đèn lờ mờ, mùi thuốc lá tràn ngập cả gian phòng, một đám trai gái lẫn lộn ngồi ở trên ghế sa lon, ánh đèn chói mắt. Vừa nhìn thấy Bùi Dực ôm một người phụ nữ xa lạ tiến vào, liền thấy một người đàn ông có vẻ ăn chơi trác táng huýt sáo.
"Hắc, Bùi Tam thiếu thật là lợi hại, cứ ra khỏi cửa là có thể đem theo một em về."
Tống Anh Kiệt liền vỗ một cái vào đầu hắn, "Nói lung tung cái gì đấy, đây là chị dâu, vợ Bùi Thiếu."
Lời này vừa ra, toàn bộ trai gái ở đây liền nhìn về phía Tô Tử Bảo, ánh mắt quét từ trên xuống dưới dò xét cô.
Bùi Dực ôm cô ngồi xuống giữa ghế sô pha, lười biếng nói, "Nhìn cái gì mà nhìn, tôi biết vợ tôi xinh đẹp rồi, mọi người thu hết ánh mắt lại đi. Nên uống thì uống, nên hát thì hát."
"Chị dâu thật xinh đẹp." Người đàn ông huýt sáo vừa nãy cười tủm tỉm nói.
Bầu không khí một lần nữa lại khôi phục sự náo nhiệt, chỉ là có không ít những người phụ nữ đều đang thầm đánh giá Tô Tử Bảo. Mà Tô Tử Bảo quét mắt một vòng, phát hiện ra có rất nhiều gương mặt quen mắt, đều đã gặp qua một lần tại buổi hôn lễ, nhưng cô cũng không nhận ra là ai. Còn lại hầu hết là cô không biết, nghĩ đến có lẽ đều là những người giàu có ở Hải Thành.
Qua một lúc, Triệu Viện Viện kia liền bước vào, mấy người phụ nữ vây quanh cô ngồi cùng một chỗ, xem ra là cùng một nhóm với cô ta.
"Chị ba, em là Bùi Thi Thi, kính chị một ly." Một người con gái tướng mạo ngọt ngào nhu thuận liền cầm ly nước hoa quả đi tới.
Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, đôi mắt đen nháy, gương mặt tròn trịa, chính là một mỹ nhân bại hoại, thoạt nhìn còn giống như một học sinh.
1. Nhặt được một bảo bối.
Họ Bùi? Tô Tử Bảo tìm tòi trong trí nhớ một lượt, cô là Bùi phu nhân, tự nhiên sẽ nhớ hết toàn bộ mọi người trong Bùi gia. Bố Bùi Dực, cũng chính là bố chồng của cô, có một người em ruột, sống ở Dương Thành, là giáo sư đại học. Theo lý mà nói quan hệ máu mủ thân cận đến như vậy, nhưng mà không biết tại sao, hai nhà lại không hay qua lại với nhau, rất lãnh đạm.
Ngay cả Bùi Dực kết hôn, mà Bác hai của Bùi gia, một người cũng không có tới. Điều này trong một đại gia tộc cũng là rất bình thường, có đôi khi hai chi tranh đoạt gia sản tranh giành đến mức ngươi chết ta sống, đấu đá lẫn nhau đều có, như ngày hôm nay thì cũng chỉ là không qua lại với nhau mà thôi. Chỉ là không nghĩ tới sẽ gặp bác hai của Bùi gia tại đây.
Tô Tử Bảo cầm ly rượu vang lên khẽ đụng nhẹ với cô một cái, lễ phép cười nói, "Rất hân hạnh được biết cô, Thi Thi."
Bùi Thi Thi sau khi kính rượu xong liền hướng về phía Tô Tử Bảo cười cười, ngồi ở bên cạnh Bùi Dực, thỉnh thoảng nói giỡn hai câu, tình cảm của hai anh em thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
"Tô Tử Bảo, hát một bài đi." Tống Anh Kiệt đưa microphone qua.
Tô Tử Bảo cười lắc lắc tay, "Mọi người chơi đi, ngũ âm của tôi không được hoàn thiện, nghe mọi người hát là được rồi."
Từ kiếp trước sau khi cổ họng cô bị phá hoại, cô liền không còn hát qua bất kỳ một bài hát nào nữa. Tô Tử Bảo đối với thứ này, cũng ít nhiều để lại một chút di chứng về tâm lý, không có cách nào để có thể đụng vào nữa.
"Được được được, cô cứ khiêm tốn đi." Tống Anh Kiệt nói xong, đem mic đưa cho Bùi Thi Thi, "Thi Thi, cô hát đi, sinh viên cao học của học viện âm nhạc không thể mất bình tĩnh được."
Bùi Thi Thi có chút thẹn thùng, nhưng mà khúc nhạc dạo của bài hát cũng đã vang lên rồi, cô lại không tiện từ chối, liền bắt đầu hát. Lúc vừa bắt đầu còn có chút ngập ngừng, Tô Tử Bảo đã nghe qua nhiều ca khúc, vừa nghe liền biết được cô đang căng thẳng. Nhưng mà sau khi hát một đoạn, cô dần dần tiến vào trạng thái, đặc biệt nhập tâm, so với năm đó Tô Tử Bảo được nghe qua ca khúc này ở buổi hòa nhạc còn động lòng người hơn.
Cô hát rất có hồn! Rất nhiều người có kỹ xảo trong lúc ca hát, nhưng mà có thể trở thành thiên hậu, thì không thể thiếu một trong hai thứ đó chính là linh hồn và kỹ xảo.
Kỹ xảo dựa vào thiên chất, có người không thể học được nhưng cũng có một số người sẽ học được. Mà linh hồn, thì hoàn toàn dựa vào thiên phú.
Tô Tử Bảo không nghĩ tới bản thân mình tìm hoài mà chẳng thấy, kết quả đi hát karaoke, lại tìm thấy được một bảo bối. Bùi Thi Thi còn rất nhiều chỗ cần tôi luyện, nhưng mà Tô Tử Bảo nhìn ra được, cô có tư chất để trở thành thiên hậu.
Hơn nữa giọng hát của cô vô cùng trong trẻo, vô cùng thích hợp để hát ca khúc《 anh không phải là tình nhân 》mà cô viết.
Thật tốt quá! Cô ấy ngoại trừ hơi trẻ và không có danh tiếng, thì so với Lạc Băng Uyển còn thích hợp hơn!
Chính là cô ấy rồi!
⬅ Trước Tiếp ➡