⬅ Trước Tiếp ➡

đã gặp Cố Cẩn Nhiên đi từ nhà vệ sinh ra.
Tô Duệ vội vàng cúi đầu, định bụng bước nhanh rời đi.
Nào ngờ mới đi được vài bước đã bị anh gọi lại.
"Đợi đã." Cố Cẩn Nhiên ra lệnh cho Tô Duệ.
Tô Duệ rất muốn giả vờ như không nghe thấy, nhưng lại không dám không để ý tới anh, nên cô đành phải quay đầu lại với vẻ mặt đau khổ.
"Không phải nói ngưỡng mộ tôi sao?
Biểu cảm này là sao?
Khinh thường hay thấy tôi phiền phức?" Cố Cẩn Nhiên luôn cho rằng người phụ nữ này tiếp cận Ôn Tâm Vũ rồi lại giả vờ sợ mình là có mục đích khác, nên cố ý thăm dò.
Tô Duệ nghe vậy vội vàng xua tay, bàn tay nhỏ vung vẩy đến mức chỉ còn thấy bóng mờ, làm ơn đi, ai mà chẳng sợ một người có thể quyết định sống chết của nữ phụ chỉ bằng một câu nói chứ "Đừng vẫy nữa, gãy rồi lại đòi tôi bồi thường." Cố Cẩn Nhiên dùng một tay giữ chặt hai bàn tay nhỏ đang vẫy của Tô Duệ, bàn tay nhỏ cũng khá mềm mại đấy Cố Cẩn Nhiên vừa nghĩ vừa nói "Tôi không quen trường này, muốn tìm tài liệu phải đến thư viện, dẫn tôi đi." Đương nhiên Tô Duệ không dám từ chối anh, sau khi giãy giụa một lúc cuối cùng cô cũng đợi được Cố Cẩn Nhiên buông tay mình ra, cô lập tức bước nhanh dẫn đường cho anh.
Chẳng mấy chốc hai người đã đến cổng thư viện, Tô Duệ chỉ vào ba chữ "Thư viện" cho Cố Cẩn Nhiên xem rồi định quay người bỏ đi, kết quả lại bị Cố Cẩn Nhiên chặn lại.
"Tôi đã nói là tôi không biết đường, thư viện lớn như vậy làm sao tôi biết tài liệu cần tìm ở đâu?" Tô Duệ thầm thở dài trong lòng, cô nghĩ dù sao công việc này vốn dĩ cũng là của mình, cứ coi như mình tự làm vậy.
Nhìn Tô Duệ dẫn đường một cách miễn cưỡng, Cố Cẩn Nhiên khó chịu nói "Ủ rũ cái mặt ra làm gì?
Người không biết còn tưởng tôi bắt nạt cô, giống như Ôn Tâm Vũ vừa nãy vậy." Quả nhiên vẫn là vì Ôn Tâm Vũ, biết ngay là Cố Cẩn Nhiên sẽ không làm những chuyện kỳ quặc vì người khác mà.
Trong lòng Tô Duệ tuy cay đắng nhưng không dám thể hiện ra mặt, chỉ đành phải cười tươi rồi quay đầu nhìn Cố Cẩn Nhiên.
Người phụ nữ này cười lên trông đẹp hơn nhiều, Cố Cẩn Nhiên chợt nghĩ.
Thư viện quả thực rất lớn, không hổ là do tập đoàn Cố thị tập đoàn giàu nhất thành phố A đầu tư, nếu không phải trước đây đã từng cùng đến tìm tài liệu học tập của chuyên ngành của Ôn Tâm Vũ thì có khi cô lang thang cả buổi chiều cũng không tìm thấy.
Đến trước kệ sách lớn, Tô Duệ gật đầu với Cố Cẩn Nhiên ra hiệu đã đến, thấy Cố Cẩn Nhiên không nhìn mình mà quay sang lấy sách xem, biết có thể là anh không cần mình nữa, cho nên cô liền định chuồn đi.
"Lại muốn đi đâu?" Cố Cẩn Nhiên hạ giọng, kéo Tô Duệ vào giữa các kệ sách.
"Con cáo nhỏ vừa nãy còn liếc mắt đưa tình với tôi, giờ lại muốn chuồn đi à?" Cố Cẩn Nhiên ép Tô Duệ vào giữa mình và kệ sách, khiến cô không thể động đậy.
Tôi nào có quyến rũ anh??
Thôi được, kiếp trước đúng là có Nhưng kiếp này không có mà, mau buông ra, giữa thanh thiên bạch nhật bị người ta nhìn thấy lại bị nói là hồ ly tinh thì mất mặt cả đời mất.
Tô Duệ vội vàng giãy giụa, muốn đẩy Cố Cẩn Nhiên ra.
Nhưng Cố Cẩn Nhiên cố ý tăng thêm lực,


⬅ Trước Tiếp ➡