⬅ Trước Tiếp ➡

thị trường, sau đó tài liệu và hình ảnh thu thập được sẽ đăng lên nhóm, hai người làm PPT và tìm tài liệu ở thư viện, được không?" Ôn Tâm Vũ cảm thấy sự sắp xếp của Kỷ Thuần rất hợp lý, nên nhanh chóng gật đầu đồng ý "Vậy cứ quyết định như thế nhé, nếu có vấn đề gì chúng ta sẽ liên lạc trong nhóm." "Được, Cố thiếu còn việc bận, chúng ta không làm phiền nữa.
Tiểu Vũ, nhân lúc chợ chưa đóng cửa, chúng ta đi xem sao?" Kỷ Thuần cất máy tính bảng, gọi Ôn Tâm Vũ lại.
"Vâng, anh Kỷ.
Vậy Tiểu Duệ, mình đi trước nhé, bye bye." Ôn Tâm Vũ thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng đi theo Kỷ Thuần.
Tô Duệ cũng định đứng dậy đi, nhưng vừa ngẩng đầu lên lại thấy Cố Cẩn Nhiên đang nhìn mình, cô sợ hãi cúi đầu xuống.
Ánh mắt anh sắc bén, dường như xung quanh còn tỏa ra khí đen.
Chẳng lẽ là do Ôn Tâm Vũ đi cùng người con trai khác nên anh ta ghen?
Trời ơi, vậy mình phải đi ngay thôi.
Nhưng Cố Cẩn Nhiên vẫn không có động tĩnh gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
Tô Duệ cũng không dám nhúc nhích.
Cố Cẩn Nhiên nhìn Tô Duệ một lát, khẽ hừ một tiếng "Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi." Câu hỏi gì?
Chẳng lẽ là vấn đề phân công?
Đúng rồi, làm PPT và tìm tài liệu vẫn chưa phân công.
Nhưng mình không dám để Cố Cẩn Nhiên chọn phần còn lại, thôi cứ nhận hết đi, dù sao phần khó nhất Ôn Tâm Vũ và anh Kỷ đã nhận rồi.
Thế là Tô Duệ vội vàng gõ chữ, đưa điện thoại cho Cố Cẩn Nhiên, nói rằng cô sẵn sàng làm cả hai việc, không cần làm phiền anh, và cũng sẽ không nói chuyện này ra ngoài.
"Đúng là đồ ngốc, bài tập của tôi mà giao cho cô làm tôi không yên tâm, tôi không tin tưởng cô.
Nếu làm hỏng điểm cuối kỳ của tôi, truyền ra ngoài cũng không hay, vì vậy tôi sẽ làm tất cả." Cố Cẩn Nhiên thu lại ánh mắt, đứng dậy, trông bộ dạng này có vẻ như chuẩn bị rời đi.
Tô Duệ dĩ nhiên không dám phản bác, nếu anh đã muốn làm thì cô cũng không tiện từ chối, bèn cầm túi xách lên định rời đi ngay.
"Nhưng mà câu hỏi tôi vừa hỏi, không phải hỏi về phân công nhóm, mà là hỏi tại sao cô lại sợ tôi như vậy?" Cố Cẩn Nhiên đi đến trước ghế của Tô Duệ, ghé sát vào người cô hỏi.
Tô Duệ khóc không ra nước mắt, bảo cô giải thích thế nào đây?
Nếu nói thật thì không chỉ phải giải thích dài dòng mà Cố Cẩn Nhiên chắc chắn cũng sẽ không tin, còn coi cô là kẻ thần kinh nữa, lỡ đâu lại bị anh ta bắt giữ thì sao.
Vì vậy, Tô Duệ đành phải vận dụng hết kiến thức cả đời, lấy điện thoại ra viết một đoạn như sau Cố thiếu gia cao to đẹp trai, uy phong lẫm liệt, bình thường tôi không tiếp xúc với con trai nên thấy hơi sợ cậu cũng là bình thường, nhưng tôi không phải thật sự sợ cậu, tôi là kính trọng cậu Hơn nữa, cậu còn chủ động nhận hết bài tập, tôi càng thêm ngưỡng mộ cậu hơn "Hừ." Quả nhiên phụ nữ đều giả tạo như nhau, Cố Cẩn Nhiên nhìn màn hình điện thoại nghĩ.
Nhìn bóng lưng Cố Cẩn Nhiên khinh thường bỏ điện thoại xuống rồi rời đi, Tô Duệ thở dài.
Haiz, đúng là dù mình thế nào thì Cố Cẩn Nhiên cũng chỉ ghét bỏ mình thôi, nhưng chỉ cần không tiếp xúc nhiều là được rồi.
Tô Duệ cố ý nán lại một lúc mới ra ngoài, kết quả chưa ra khỏi quán cà phê


⬅ Trước Tiếp ➡