Hai người làm lập tức nhớ ra, mấy cái trò "hành" phu nhân kiểu này trước đây Tiểu Nhã làm suốt với mấy bà vợ trước, nhưng Cửu gia có bao giờ thèm để mắt tới đâụ
Tiểu Nhã nhờ thế mà vẫn cứ nhởn nhơ, chẳng sứt mẻ miếng nào. Nghĩ vậy, bọn họ cũng yên tâm hẳn. Ở cái Ngự Cảnh Viên này, nịnh bợ phu nhân thì chẳng biết có tương lai không, chứ nịnh Tiểu Nhã là chắc chắn có lợi rồi...
Dưới lầụ
Vân Mạn Hạ vẫn chăm chú nghe ngóng, thấy trên lầu vẫn cứ ồn ào chứng tỏ ả ta vẫn chưa dừng tay. Cô nhếch môi lạnh lùng, chẳng buồn lên đó ngăn cản làm gì cho tốn sức.
Hai tiếng sau, Bạch Hạc Độ về đến nhà.
Vừa nghe thấy tiếng xe vào cửa, mắt Vân Mạn Hạ sáng rực lên.
Cô tươi tỉnh chạy vù ra đón.
Bạch Hạc Độ được đẩy vào nhà, theo sau là Lâm Thâm và mấy thuộc cấp thân tín.
"Anh về rồi à "
Nhìn thấy cô gái với nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đang chạy về phía mình, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của Bạch Hạc Độ bỗng chốc dịu đi đôi chút.
Anh khẽ "ừm" một tiếng, rồi chợt thấy chiếc vali cô mang từ nhà họ Vân về vẫn đang nằm chỏng chơ cạnh sofa, anh liền hỏi "Vừa mới về tới à?"
Vân Mạn Hạ lắc đầu, giọng nũng nịu "Đâu có, em đợi anh hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy "
Câu nói ngọt lịm này đáng lẽ phải làm người ta mát lòng mát dạ, nhưng mặt Bạch Hạc Độ lại đột ngột đanh lại. Anh liếc nhìn cái vali "Về lâu thế rồi mà sao chưa mang đồ lên phòng? Đám người hầu coi lời cô nói như gió thoảng bên tai à?"
Nghe giọng anh lạnh ngắt, phảng phất cả mùi thuốc súng, đứa người làm đứng gần đó sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp "Phụ.. phu nhân..."
Chị ta nhìn Mạn Hạ đầy cầu khẩn, mong cô giải thích giúp một câụ Không phải chị ta không muốn mang đồ lên, mà là cái phòng đó bị Ngô Tiểu Nhã chiếm mất tiêu rồi, giờ chẳng biết phải tha cái vali đi đâu nữa
Vân Mạn Hạ liếc nhìn chị người làm một cái. Cô nhớ chị này khá thật thà, không cùng hội cùng thuyền với đám của Ngô Tiểu Nhã, nên liền lên tiếng "Không phải lỗi của chị ấy đâụ.."
Lời còn chưa dứt thì Ngô Tiểu Nhã đã lù lù đi xuống lầụ
Điều lạ là trên tay ả ta lại xách theo một chiếc vali, trông cứ như kiểu sắp bỏ nhà đi đến nơi.
Vừa thấy Bạch Hạc Độ, ả liền hớn hở chạy lại "Anh Cửu "
Nhưng rồi rất nhanh, thấy Vân Mạn Hạ đang đứng lù lù cạnh anh, mắt ả đỏ hoe ngay lập tức, nụ cười thì trở nên gượng gạo đến phát tội.
Vân Mạn Hạ nheo mắt nhìn cái màn "biến hình" thần tốc này, lòng thầm nghĩ "Để xem con nhỏ này định diễn trò gì tiếp đây?"
"Tiểu Nhã về rồi hả?" Lâm Thâm vốn quen biết ả từ lâu nên thuận miệng hỏi "Ủa, xách vali định đi đâu thế?"
"Tôi..." Ngô Tiểu Nhã trưng ra bộ mặt tủi thân hết mức, liếc xéo qua Vân Mạn Hạ một cái "Ở cái nhà này có người không ưa tôi. Anh Cửu ơi, hay là thôi để tôi dọn ra ngoài ở cho xong "
Đúng như dự đoán, cô biết ngay ả ta sẽ dùng cái bài này mà Vân Mạn Hạ chẳng thèm ngăn cản, cô thong thả đứng sang một bên, khoanh tay chờ xem kịch hay.
"Dọn ra ngoài? Sao tự nhiên lại thế?" Lâm Thâm liếc nhìn Bạch Hạc Độ, thấy Cửu gia vẫn im lìm không nói gì, anh bèn ngạc nhiên hỏi tiếp.