Vân Mạn Hạ lười biếng nhướng mày, chẳng buồn chấp cái loại "mắt mọc trên đỉnh đầú đó. Cô quay sang hỏi hai người hầu "Này, không giới thiệu à? Đây là con hầu mới chuyển đến hay sao mà nói năng lạ thế?"
Sắc mặt Ngô Tiểu Nhã cứng đờ lại. Ả ta cúi xuống nhìn bộ đồ hiệu đắt tiền trên người mình, rõ ràng là đẳng cấp khác hẳn đám người làm kia.
"Tôi không phải người hầu " Ả ta nhảy dựng lên phản bác.
"Thế cô là ai?"
"Tôi là Ngô Tiểu Nhã "
Giọng điệu ả ta nghe buồn cười cực kỳ, vừa kiêu ngạo vừa có chút gì đó ảo tưởng sức mạnh, cứ như thể chỉ cần ả đọc tên ra là Mạn Hạ phải biết điều mà nể sợ ngay lập tức.
Vân Mạn Hạ thản nhiên khoanh tay đứng đó, vẻ mặt đầy thắc mắc "Ngô Tiểu Nhã? Ai cơ? Ở cái nhà này có chủ nhân nào tên thế à?"
"Cô... " Ngô Tiểu Nhã cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, ả nghiến răng quát
"Mẹ tôi là thím Ngô "
"À, ra là con gái thím Ngô." Mạn Hạ thầm cười khẩy trong lòng.
Thím Ngô này đúng là có uy thật đấy, cái giọng điệu này, ai không biết lại tưởng mẹ con ả là "ông hoàng bà chúa" trong cái Ngự Cảnh Viên này không bằng Cô vờ như sực tỉnh, giọng hờ hững "Nhưng mà này, con gái người làm thì cũng chỉ là người làm thôi, lấy tư cách gì mà đòi làm chủ cái nhà này? Ai cho phép cô bước vào phòng của tôi?"
Câu nói "con gái người làm thì cũng chỉ là người làm" chẳng khác nào một cái tát trời giáng vào mặt Ngô Tiểu Nhã. Ả ta cố nén giận, cười khêu khích "Căn phòng này là đích thân Cửu gia hứa cho tôi đấy "
Bạch Hạc Độ đích thân hứa á? Một chữ Vân Mạn Hạ cũng không tin Nếu anh thật sự cho ả căn phòng này, sao tối qua lại sắp xếp cho cô ở?
Cô nhìn Ngô Tiểu Nhã đang nói nhăng nói cuội, nhếch môi cười nửa miệng "Cô vừa bảo đấy thôi, đây là phòng dành cho chủ nhân. Trước khi bốc phét thì cũng nên nhìn lại xem mình là ai đã. Thôi thì nể mặt thím Ngô, lần này tôi coi như cô... đi nhầm phòng "
Mạn Hạ thừa biết Ngô Tiểu Nhã ghét nhất là ai nhắc đến xuất thân của mình.
Ra ngoài ả toàn nổ mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà họ Bạch để lòe thiên hạ, giờ bị Mạn Hạ vạch trần cái danh "con gái người hầú, bảo sao mặt ả ta không tím tái như gan gà cho được.
Chẳng buồn nhìn cái bản mặt sắp biến dạng vì tức tối của ả ta, Vân Mạn Hạ lạnh lùng liếc hai người hầu, ra lệnh "Trước khi Cửu gia về, mấy người liệu mà dọn dẹp, trả lại căn phòng đúng trạng thái ban đầu cho tôi. Đây là cơ hội duy nhất tôi cho các người, đừng để đến lúc hối không kịp "
Nói xong, cô thản nhiên quay người đi thẳng.
Cái uy của cô lúc đó khiến mấy người trong phòng bị "đứng hình" mất vài giây. Hai người làm nhìn nhau đầy lo lắng, run rẩy hỏi Ngô Tiểu Nhã "Tiểu Nhã ơi, giờ tính sao đây?"
Ngô Tiểu Nhã đang giận sôi máu, gắt lên "Tính cái gì mà tính? Chẳng lẽ định nghe lời nó thật à? Cứ làm tiếp đi, khuân đồ của tôi vào "
"Nhưng nhỡ cô ta mách lẻo với Cửu gia thì..."
"Mách thì cứ để nó mách Các người thử đoán xem lúc đó Cửu gia sẽ bênh chằm chặp nó hay là đứng về phía tôi?" Ả ta cười khẩy, hất hàm đầy kiêu ngạo.