⬅ Trước Tiếp ➡

Cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng đến đáng sợ. Ai mà chẳng biết cuốn sổ đó, từng có người trả giá cả chục triệu đô mà Vân Mạn Hạ nhất quyết không bán, đúng là một báu vật vô giá.
Đám người làm nhanh chóng bị gọi lên, đứng thành một hàng dài. Nghe đến món đồ trị giá bạc tỷ bị mất, ai nấy đều mặt cắt không còn giọt máu, không một ai dám ho he nửa lời.
Vân Y Y vẫn thản nhiên như không, ả thở dài một tiếng đầy vẻ bao dung "Mạn Hạ này, mấy đứa giúp việc đầu óc đơn giản, có biết đồ nào quý đồ nào không đâu, chắc là lúc dọn dẹp thấy cũ nên vứt nhầm thôi. Người không biết thì không có tội, em đừng làm khó họ nữa. Giờ có tìm ra đi nữa, bắt họ bán nhà bán cửa cũng chẳng đền nổi cho em, chẳng lẽ em định ép người ta vào đường cùng sao? Bỏ đi "
Đám người hầu nghe xong liền nhìn Vân Y Y với ánh mắt đầy biết ơn.
Đồng thời, họ bắt đầu quay sang oán trách Mạn Hạ.
Đúng là cô ba không hiền hậu bằng cô Hai, chẳng lẽ cô định ép chết bọn họ thật sao?
Vân Mạn Hạ cười khẩy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo "Tủ của tôi có khóa, trừ khi có kẻ cố tình ăn trộm, bằng không chẳng bao giờ có chuyện mất nhầm ở đây cả. Tôi gọi mọi người ra đây là vì nể tình các người làm việc ở Vân gia đã lâu, muốn cho một cơ hội để tự giác nhận lỗi, chứ đừng tưởng là tôi không có bằng chứng trong tay."
"Nhưng nếu đã cho cơ hội mà không biết điều, thì tốt nhất cứ để cảnh sát vào cuộc. Lúc đó pháp luật xử sao thì nhận vậy "
Nói đoạn, cô thản nhiên rút điện thoại ra định bấm số.
Tim Vân Y Y đập thót một cái, ả thảng thốt hỏi "Bằng chứng... bằng chứng gì cơ?"
Vân Mạn Hạ nheo mắt nhìn ả "Em có lắp camera giấu kín trong phòng, ngay góc trên bàn làm việc ấy, chị không để ý à?"
Sắc mặt Vân Y Y lập tức biến đổi. Ả cố nhớ lại, đúng là trên bàn của Vân Mạn Hạ có một món đồ trang trí trông rất giống mắt camera Thấy Mạn Hạ sắp bấm gọi cảnh sát thật, Vân Y Y hoảng quá không kịp suy nghĩ gì nữa, lao tới giật phăng cái điện thoại trên tay cô.
Trong phút chốc, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía ả.
Vân Mạn Hạ nhếch môi đầy ẩn ý "Chị hai, chị làm cái trò gì thế?"
"Chị... chị..." Vân Y Y cười gượng gạo, mặt tái mét "Chị mới nhớ ra, cuốn nhật ký đó hình như... hình như đang ở chỗ chị thì phải."
"Ồ?" Giọng Mạn Hạ đầy vẻ mỉa mai "Nãy giờ hỏi mãi chị chẳng nhớ gì, vừa nhắc đến cảnh sát là trí nhớ chị hồi phục thần tốc ngay nhỉ?"
Ánh mắt đám người hầu nhìn Vân Y Y lúc này đã thay đổi hoàn toàn.
Ban nãy cái "nồi đen" này suýt thì úp lên đầu bọn họ.
Lúc đầu thấy Vân Y Y nói đỡ thì họ cảm kích thật đấy, nhưng giờ mới vỡ lẽ ra, hóa ra ả ta định bắt bọn họ gánh tội thay. Cảm giác lúc này đúng là khó chịu không để đâu cho hết
Công nhận là trí nhớ của cô chị này "hồi phục" đúng lúc thật đấy, trùng hợp đến mức không ai tin nổi
Bị bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, Vân Y Y cảm thấy như bị kim châm sau lưng.
Một mặt cô ta thầm rủa xả không hiểu sao con nhỏ Vân Mạn Hạ đột nhiên lại khó nhằn đến thế, một mặt phải cố đấm ăn xôi, cười gượng gạo giải thích


⬅ Trước Tiếp ➡