⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta đang gọi điện thoại, giọng nói đứt quãng, lúc lại trả lời: “… Vâng, bác sĩ nói sẽ lành lại trước khi nhập học… Cha, cha không thể đuổi cô ta đi sao! Mộ gia chúng ta cũng không phải trại trẻ mồ côi, dựa vào cái gì mà phải nuôi con cho người khác! Con cũng không có cách nào mời bạn học đến nhà chơi, thật sự mất mặt!...”
Giọng nói đi xa, dần dần biến mất.
Mộ Tử nhẹ nhàng thở ra.
Cô định xoay người rời đi, lại phát hiện chân bị thứ gì đó ngăn cản, không động đậy được…
Tư Tư (2)
Không thể nhìn thấy được gì ở trong bóng tối.
Mộ Tử nghi ngờ nhíu mày, xoay người chạm vào, chạm phải một thứ lạnh lẽo trơn bóng…
Cô không dám thở mạnh, tập trung tiếp tục sờ vào thứ kia, to dài… Bóng loáng… Mềm mại…
Thứ kia đột nhiên di chuyển!
Chân Mộ Tử mềm nhũn, đặt mông ngồi xuống đất!
Mẹ nó! Là rắn!
Vì sao lại có người nuôi rắn trong phòng?!
Cảm giác trơn bóng ẩm ướt làm da đầu Mộ Tử tê rần! Lông tơ trên người dựng đứng!
Đây không phải con rắn bình thường, là một con trăn lớn! Lúc này đang theo bắp chân của cô chậm rãi bò lên –
Cơ thể Mộ Tử cứng ngắc, cắn môi cố gắng khống chế tiếng hét to theo bản năng, chỉ đưa tay ra, dịch chuyển khỏi nó từng chút từng chút một…
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi.
Kết quả vừa kéo được đuôi con rắn ra, đầu rắn lại quấn lên, Mộ Tử thật sự muốn khóc!
Cô vừa mới trọng sinh, chẳng lẽ lại bị rắn cắn chết sao?!
Mộ Tử chỉ có thể tiếp tục ngồi dưới đất, không nhúc nhích, mong cờ con trăn sẽ tự rời đi.
Con rắn chậm rãi di chuyển trên người cô, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng xì xì, khiến cô sợ đến nín thở. Cho đến khi phần cuối cùng của cơ thể con rắn lượt qua người, Mộ Tử cũng không cách nào chịu đựng được nữa, dán chặt lưng vào vách tường, bắt đầu lùi sang bên cạnh!
Cô sợ lại quấy rầy đến con quái vật kia, động tác lùi lại vô cùng nhẹ nhàng chậm chạp, trái tim lại điên cuồng nhảy lên.
Căn phòng tối tăm yên tĩnh, hơi lạnh từ điều hòa nhiệt độ mang theo sự ẩm ướt.
Đôi mắt của cô không thể nhìn được bất cứ thứ gì ở trong bóng tối, chỉ có thể mơ hồ phân biết được hình dáng đang cuộn trong của con trăn.
Thật sự là một con trăn lớn!
Mộ Tử nhìn qua góc tối âm u, không khỏi cảm khái.
Lúc này, con trăn như ngửi được mùi của cô, thè lưỡi về phía bên này!
Mộ Tử sợ đến mức hồn khách bay mất, vội vàng lùi lại mấy bước, sau lưng đột nhiên trống rỗng! Cô mất trọng tâm, ngã ngửa xuống giường!
Trong nháy mắt đó, cô ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt, xen lẫn hơi thở lạnh lẽo của đàn ông.
Mộ Tử nhắm mắt lại, đầu óc nhanh chóng chuyển động, lập tức đoán được chủ nhân của căn phòng này là ai…
Trong nhà chỉ có ba người đàn ông – Mộ Tắc Ninh không có đam mê này, Mộ Vinh Hiên sẽ không dậy muộn như vậy, vì vậy chỉ còn… Mộ Dung Thừa!
Cô sớm nên nghĩ ra!
Bây giờ lại không để ý tới điều này nữa, bởi vì dưới giường còn có con trăn lớn đang nhìn chằm chằm!
Mộ Tử nhanh chóng rúc vào trong chăn, co đầu và chân lại bọc cả người thật chặt! Sau đó cuộn tròn ở trên giường không dám cử động một chút nào.
Người đàn ông ở bên cạnh sớm đã tỉnh lại từ lúc Mộ Tử ngã xuống giường, anh sững sờ mất một lúc, chống cánh tay ngồi dậy, trong bóng đêm đánh giá cái cục đang run lẩy bẩy ở trên giường.
Mộ Tử sợ bị anh đuổi xuống, siết chặt lấy chăn mền, ở bên trong tự giới thiệu: “Anh, là em!”
Trong mắt Mộ Dung Thừa hiện lên sự ngạc nhiên, im lặng nhìn nửa ngày, nhíu mày lại quay sang bật đèn ngủ ở đầu giường lên, lạnh nhạt hỏi: “Sao lại chạy đến giường của anh hả? Đi xuống.”
Phần chăn đang nhô lên run rẩy một cái, Mộ Tử thò nửa cái đầu ra, đôi mắt ướt sũng của cô như nước suối trong veo, dưới ánh đèn màu cam phát ra ánh sáng xinh đẹp, như nai con trong rừng bị hoảng sợ, ngây thơ lại quyến rũ.
Hô hấp của Mộ Dung Thừa không khỏi ngừng lại.
“Anh…” Mộ Tử túm chặt chăn mền, giọng điệu hơi đáng thương, “Anh có thể lấy nó ra trước hay không.”
Mộ Dung Thừa nhìn theo tầm mắt của cô, phát hiện con trăn đang uể oải nằm dưới đất.
Anh cong khóe môi, đôi mắt đen nhánh như mực cười mà lại như không cười, “Không phải Tư Tư là thú cưng của em sao? Nhanh như vậy đã không còn nhận ra nữa hả?”
Thăm dò (1)
Tư Tư?
⬅ Trước Tiếp ➡