⬅ Trước Tiếp ➡
Còn hai mươi phút nữa.
"Mẹ, nhiều thế này chúng ta không ăn hết, không bằng gọi anh đến ăn chung đi," Mộ Tử làm như thuận miệng nói.
Bạch Vi ngẩn người, đối với đề nghị đột nhiên này của cô thì không kịp phản ứng.
Mộ Tử cười híp mắt đứng dậy, "Chúng ta là người một nhà, thỉnh thoảng cũng nên cùng nhau ăn sáng mà."
Bạch Vi có chút ngu ngơ, không rõ rốt cuộc muốn làm gì.
Quan hệ giữa hai anh em luôn hời hợt, lạnh nhạt, em gái đột nhiên lại muốn cùng anh ăn sáng, điều này quả thực rất lạ.
Nhưng không đợi Bạch Vi hỏi nhiều, Mộ Tử đã vui sướng đi ra ngoài...
Bạch Vi nhìn bóng lưng con gái, rất muốn nói: Anh con có thể... bây giờ... còn đang ngủ....
Tư Tư (1)
Mộ Tử đi dọc theo con đường u tối trong vườn hoa đến biệt thự đằng trước.
Biệt thự xinh đẹp xa hoa theo phong cách Châu Âu, dưới ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ, từng cột trụ càng có vẻ trắng như tuyết, cây cỏ càng thêm xanh biếc, nước từ bức tượng đá trong đài phun nước chảy rào rào, tất cả đều có vẻ lịch sự tao nhã.
Đây là một nơi dễ dàng làm người ta nảy sinh cảm xúc lãng mạn.
Lúc trước chuyển vào đây, cô tưởng rằng bản thân sẽ được hạnh phúc ở đây, nhưng ai biết được, cô đã mất mạng…
Mộ Tử đứng trước cửa, ánh nắng vào sáng sớm ngày hè phủ một lớp ánh sáng vàng nhu hòa lên trên người cô, đôi mắt đen như đá quý hút lấy ánh sáng, trong veo lấp lánh.
Cô híp mắt mỉm cười, trong đôi mắt sinh động lóe lên tia giảo hoạt.
Tính ra không sai.
Bây giờ tất cả mọi người đang dùng bữa trong nhà ăn, cô đi lên tầng hai từ cầu thang ở phòng khách, trên đường đi không nhìn thấy nửa bóng người.
Mộ Tử nắm tay nắm cửa, nhẹ nhàng xoay chuyển, đi vào phòng của cô và Mộ Tắc Ninh…
Căn phòng có sự khác biệt với trí nhớ.
Thứ đã từng thuộc về cô, sau khi cô chết đã được dọn đi hết, trên bàn trang điểm lại nhiều hơn một bức di ảnh.
Mộ Tử không có tâm tư nhớ lại.
Cô vừa vào nhà đã nhìn thấy hộp đựng đồ ở trên hộc tủ, tài liệu làm việc của cô khi còn sống đặt đặt gọn gàng ở bên trong.
Một huy chương của Viện kiểm sát, mấy đơn khởi tố chưa kịp xử lý, ghi chép thẩm vấn của tòa án đợi chỉnh sửa lại, ghi chép cuộc họp, còn có laptop của cô.
Tuy lúc làm việc thỉnh thoảng sẽ dùng đến máy tính, nhưng vẫn là đồ vật riêng tư thuộc về cô.
Tạm thời Mộ Tử không nghĩ ra nguyên nhân khiến Kiều Tĩnh Gia muốn mang laptop đi, bây giờ cũng không có thời gian để cô suy nghĩ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cô phải đưa ra một quyết định an toàn nhất –
Cô nhanh chóng đăng kí một hòm thư mới, đóng gói mọi thứ trong ổ cứng laptop gửi vào hòm thư, sau đó format máy tính.
Đúng vậy, xóa sạch toàn bộ.
Cho dù Kiều Tĩnh Gia muốn có được thứ gì, cũng không được như ý nguyện.
Trong máy tính chứa rất nhiều án kiện, bởi vì chỉ là chút tài liệu và hình ảnh, cho nên gửi đi rất nhanh, chỉ là format hơi tốn thời gian.
Mộ Tử khóa trái cửa phòng lại, toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm thanh tiến độ chậm chạp ở trên màn hình.
Cô cũng không hoảng hốt chút nào.
Dù cho Mộ Tắc Ninh có đột nhiên trở về phòng vào lúc này cũng không sao, bởi vì anh ta sẽ phát hiện không mở được cửa phòng, sau đó sẽ đi tìm người giúp việc lấy chìa khóa dự phòng, khi đó cô sẽ dễ dàng thoát thân.
Thanh tiến độ trên màn hình đã đạt tới 100%, hoàn thành format.
Mộ Tắc Ninh vẫn chưa về.
Mộ Tử đặt điện thoại về chỗ cũ, nhanh chóng rời khỏi phòng.
Nhưng mà lần này, hình như cô đã dùng hết vận may, vừa đi chưa được hai bước, đã nghe thấy tiếng mở khóa của căn phòng phía trước!
Là phòng của Mộ Linh!
Cô đã tính sót Mộ Linh!
Môi của Mộ Linh bị thương, đến bệnh viện khâu bốn mũi, tuy bác sĩ liên tục cam đoan sẽ không để lại sẹo, nhưng đối với một cô gái nhỏ thích ăn mặc xinh đẹp mà nói, đây chắc chắn là mặt mày hốc hác rất nghiêm trọng!
Chỉ sợ mấy ngày liền Mộ Linh cũng không đi ra ngoài gặp ai, sao có thể đi xuống lầu ăn sáng giống những người khác chứ!
Khoảnh khắc này đến quá nhanh cũng quá bất ngờ! Mộ Tử căn bản không kịp suy nghĩ, theo bản năng mở cánh cửa gần mình nhất, trốn vào bên trong!
… Trong căn phòng tối đen.
Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng oán trách của Mộ Linh –
“Tất cả là vì con Mộ Tử đáng chết kia! Cha, rốt cuộc khi nào cha mới trở về? Bây giờ con chỉ nói chuyện thôi cũng đau đến không chịu nổi…”
⬅ Trước Tiếp ➡