"Cũng bình thường." Tề Tuyên ngồi lại xuống giường dựa người vào tường, hai tay gác qua sau đầu, nhắm mắt tiếp tục suy nghĩ.
"Thầy ~~ có linh cảm gì sao?" Kỷ Tiểu Thuần cũng ngồi xuống giường anh. Hai chân tách ra quỳ xuống bên cạnh hai sườn của anh. Hai tay chống xuống giường, nhìn như một chú thú cưng nhỏ bé đang vùi người vào lòng anh. Cái đầu nhỏ còn không chịu yên mà nhướng về phía trước sau đó hôn một cái trên môi anh.
"Tạm thời thì không."
"A.." Vậy thì phải làm sao bây giờ? Cô cũng chỉ là một nữ sinh mới tốt nghiệp, bị ông chủ lòng dạ hiểm độc lừa gạt, trở thành trợ lý cho một tác giả lạnh lùng cô độc, không những phải giúp đỡ chăm sóc cuộc sống hằng ngày của anh mà còn kiêm luôn chuyện giúp anh ngủ .
Tuy là lần đầu gặp mặt, cô quả thật thuộc trường phái "đẹp là được" hơn nữa cũng là người có tật mê trai, lúc nhìn thấy anh đẹp trai như vậy thì đầu óc mê muội không nghĩ gì đã đồng ý.
Tề Tuyên hơi hé mắt, "Ngồi xuống đây." Anh nói xong sau đó mở rộng hai chân tạo ra một chỗ trống, Kỷ Tiểu Thuần nghe lời xoay người ngồi vào giữa hai chân anh. Lưng dựa vào ngực anh sau đó đưa tay cầm quyển sách đã mở ra từ trước đó lên, "Thầy cũng thích xem kiểu sách như vậy sao?", Tề Tuyên đưa mắt nhìn thoáng qua quyển sách mà chú Ba anh đưa, "Dùng để tham khảo."
"Uhm ~~ Thầy à, đừng sờ ~~" Vốn Kỷ Tiểu Thuần đang xem đến say sưa thích thú, nhưng chẳng biết từ bao giờ bàn tay Tề Tuyên đã lợi dụng cổ áo hở vai của cô mà trượt vào trong, kéo nội y trên ngực xuống sau đó nâng hai bầu ngực mềm mại nõn nà ngạo nghễ không gì sánh được của cô lên đồng thời dùng ngón tay sờ nhẹ lên nhũ hoa. "Nói tôi nghe, em cảm thấy thế nào?" Tề Tuyên nhẹ nhàng nói bên tai cô, "A ~~ rất nhột ~~ Thầy ~~", đối với cảm giác vỗ về chơi đùa như có như không cũng như cảm giác tê dại ngứa ngáy lan tràn xung quanh cơ thể, Kỷ Tiểu Thuần quả thật không kìm chế được mà run lên nhè nhẹ.