Hai tay Tề Tuyên đều sử dụng, một tay cố định đồ lót và đẩy ra cánh hoa mềm mại ẩm ướt. Ngón tay của bàn tay còn lạikia ở trên cánh hoa nhẹ nhàng vẽ vòng tròn khiến cho eo Kỷ Tiểu Thuần lắc lư càng nhanh hơn, "Thầy ~~ ngứa quá ~~ bên trong tiểu huyệt rất ngứa ~~" loại cảm giác vắng vẻ trống rỗng này giày vò khiến cô nổi điên, hoàn toàn không để ý đến hình tượng yêu cầu anh yêu thương.
"Muốn mấy ngón tay giải ngứa?" Ngón tay khớp xương rõ ràng đã đi tới miệngchỗ tiểu huyệt, nhẹ nhàng cào càocạo phía trên thịt hồng, "Muốn ~~ thầy ~~ thầy ~~" tay nhỏ bắt lấy cổ tay anh hướng về phía cửa huyệt nhấn vào. Ngón tay chui vào tiểu huyệt vẫn như cũ xoay vòng quanh làm cho nếp nhăn của tiểu huyệt dường như đượccũng muốn vuốt thẳng ra nhưng xoa nhẹ như vậy không có cách nào thỏa mãn cô cũng không có cách nào lấp đầy chỗbổ khuyết trống ngứa ngáy khó chịu kiavắng của người cọ xát, quay đầu tìm kiếm ánh mắt Tề Tuyên, môi nhỏ khẽ nhếch cũng muốn cầu xin anh sự an ủi của anh.
Tề Tuyên nhìn gương mặt bị tình dục nhuộm đỏ của cô kìm lòng không được hôn lên môi cô, nước bọt xen lẫn, điên cuồng hút lấy hơi thở đối phương. Đồng thời toàn bộ ngón tay chui vào nhanh chóng gảy cọ sát mị thịt ướt át, một ngón tay khác nhanh chóng cọ xátnhấn lướt vân vê âm hạch, kích thích cô phun ra từng dòng từng dòng dâm thủy.
Trợ lý nhỏ diễn cảnh kẹp trái nho (Hơi H)
Lúc Kỷ Tiểu Thuần tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa, chỗ anh nằm vẫn còn lưu lại hơi ấm nhưng lại không thấy Tề Tuyên trong toa tàu. Hai chân cô vẫn còn bủn rủn không có sức lực. Sáng nay, Tề Tuyên dùng tay làm cô đạt cao trào hai lần liên tiếp khiến cả người cô lúc này có chút mệt mỏi ể oải. Lúc vừa đứng dậy bước xuống giường, hai chân Kỷ Tiểu Thuần run rẩy đến nỗi thiếu chút đã ngã xuống giường ngay lập tức. Kỷ Tiểu Thuần thay quần áo sửa soạn lại một chút sau đó muốn đi kiếm gì đó ăn, cô thật sự vô cùng đói bụng rồi.
Kỷ Tiểu Thuần mặc một chiếc váy liền áo màu trắng hở vai tay lỡ, ngay lúc đang muốn bước ra ngoài mở cửa thì lại nhìn thấy Tề Tuyên đang bê theo một đĩa thức ăn quay về. "Thầy ~!" Cô nhìn thoáng qua đồ ăn trong đĩa, nhận lấy, sau đó đặt lên bàn nhỏ rồi bắt đầu ăn. "Còn đau không?" Kỷ Tiểu Thuần đang ăn bánh bao đột nhiên nghe thấy Tề Tuyên hỏi mình như vậy trên mặt không nhịn được mà nổi lên một rặng mây hồng, gật gật đầu sau đó lại lắc lắc đầu. Tề Tuyên dường như suy tư gì đó, anh đưa sữa đến môi cô muốn đút cô uống.
"Còn muốn chơi nữa không?" Vốn dĩ Kỷ Tiểu Thuần là trợ lý mà chú Ba đã sắp xếp cho anh. Một người trí tưởng tượng vô cùng phong phú, khả năng tự suy diễn cũng rất lớn, hơn nữa còn rất dễ tự say mê rồi đắm mình vào trong mấy vở kịch nhỏ này nọ.
"Thầy cảm thấy chơi không vui sao?" Đối với dạng kịch bản thiếu nữ u mê trai đẹp, gặp gỡ hẹn hò với trai đẹp, cô thực sự chơi vui chết đi được. Từ thời khắc bắt đầu đặt chân lên chuyến xe lửa này, bản thân cô đã hoàn toàn sẵn sàng nhập vai.