Chương 9
Thiện Yên Lam chưa bao giờ đến muộn.
Vì là một học sinh giỏi nên cô cũng không cho phép mình đi trễ.
Bọn họ mới là học sinh lớp 11 thôi.
Nếu bảo là căng thẳng thì họ cũng chẳng căng não như học sinh lớp 12.
Nhưng nếu nói là thoải mái thì họ cũng không được thảnh thơi như học sinh lớp 10.
Dẫu vậy, khi cần giải trí thì bọn họ vẫn sẽ vui chơi.
Sau giờ học, Ngô Ca hào hứng giới thiệu trò chơi với Thiện Yên Lam.
"Bình thường tớ không chơi game đâụ" Cô trả lời.
Nhưng sau khi bắt gặp vẻ mặt chán chường của Ngô Ca, cô bèn đổi giọng "Chỉ có điều, tớ vẫn có thể chơi thử một chút." Cô ấy lập tức cười tươi roi rói "Cậu là người tuyệt nhất luôn á." Buổi trưa, Thiện Yên Lam đang định đi ăn cơm với bạn bè thì lại bị cắt ngang.
"Này, Yên Lam, chúng ta đi ăn cơm đi." Liêu Lị Sa khoanh tay đứng trước cửa, vừa cười vừa trông về phía này.
Thiện Yên Lam và những người khác nhìn nhau một thoáng, cuối cùng cô nói xin lỗi với ba người trước cửa "Ngại quá.
Ngày mai tôi sẽ ăn cùng các cậu, được không?" Để làm cho lý do có vẻ thuyết phục hơn, cô lại nói thêm "Tôi và bạn tôi đã hẹn trước rồi." Liễu Khinh Khinh nghe vậy bèn ngó sang đây, sau đó liếc nhìn sắc mặt của Liêu Lị Sa rồi trưng ra biểu cảm tươi cười "Thế thì hẹn ngày mai nhé." Trương Kỳ Nhã cũng vỗ vai Liêu Lị Sa rồi phụ họa "Chúng ta ra ngoài ăn cơm nào." "Vậy được thôi.
Ngày mai cậu đừng nghĩ cách chuồn mất nữa nhé." Liêu Lị Sa đứng thẳng lên, bỏ lại một câu này trước khi rời khỏi.
Thiện Yên Lam mỉm cười nhìn bọn họ đi xa, sau đó kéo ống tay áo của Ngô Ca "Chúng ta cũng đi thôi nào." Trên đường bốn cô gái đến căn tin, Ngô Ca không kìm được nên đã cảm thán "Khí thế của mấy người kia đáng sợ thật đấy.
Đặc biệt là Liêu Lị Sa á.
Người này vừa nhìn sang một chốc thôi mà tớ đã sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh rồi." "Hả?
Cậu có cần cường điệu như vậy không?
Chúng ta đều chạc tuổi nhau mà " Âu Dương Lộ nhìn cô ấy bằng ánh mắt ghét bỏ "Mặc dù bọn họ ăn nói hơi ngang ngược nhưng cũng đâu có nhắm vào những người bình thường như tụi mình đâụ Chúng ta đừng trêu chọc bọn họ là được rồi." Thiện Yên Lam và Trần Sảng Nhi lẳng lặng đi phía saụ Sau cả buổi trời, Trần Sảng Nhi mới lên tiếng "Cậu đừng quá bận tâm nhé.
Cậu vừa mới đến đây nên chưa hiểu rõ thôi, chuyện này không khoa trương như họ nói đâụ Chí ít thì trường chúng ta cũng là ngôi trường trọng điểm của thành phố mà." Thiện Yên Lam bèn ậm ừ, giọng điệu nhẹ nhàng "Được." Đồ ăn trong căn tin rất ngon, toàn bộ được chia thành ba tầng.
Tầng một dành cho tất cả học sinh, thức ăn vừa khá đa dạng vừa rẻ.
Tầng hai cũng dành cho toàn bộ học sinh nhưng điểm khác biệt duy nhất chính là Thức ăn sẽ đẹp mắt và đắt tiền hơn.
Có thể gọi tầng một là tiệc buffet, còn tầng hai là khu vực gọi món.
Còn về tầng thứ ba, Thiện Yên Lam nghe Ngô Ca kể là trước đây vốn không có tầng này.
Vì những thành viên của nhóm kia cứ tụ tập lại nên mới xây thêm tầng thứ ba, do đó tầng này chỉ mở cửa cho bọn họ thôi.
"Thỉnh thoảng bọn họ cũng đến tầng một và tầng hai ăn cơm.
Những lúc như thế, trong căn tin luôn có rất