Chương 8
Cô ta nở nụ cười rạng rỡ "Cậu sợ Lị Sa cướp mất người cậu thích hả?" "Này, Trương Kỳ Nhã." Sắc mặt của Liễu Khinh Khinh lập tức tối sầm lại "Ở đây vẫn còn người khác nữa đấy.
Cậu không giữ thể diện cho tôi như vậy à?" Liêu Lị Sa đã im lặng rất lâu, lúc này mới lên tiếng "Cái gì mà 'người khác' chứ?
Từ giờ trở đi chúng ta sẽ chơi chung với nhau mà." Lời này vừa thốt lên, sắc mặt của mấy cô gái đều thay đổi.
Ánh mắt của bọn họ đều liếc nhìn Thiện Yên Lam như có như không, muốn nói lại thôi.
Dường như Liêu Lị Sa không hề nhận ra sự kỳ lạ của những người khác.
Trái lại, cô ta chỉ mỉm cười rồi hỏi Thiện Yên Lam "Đúng là chúng ta đã quyết định trở thành bạn tốt của nhau rồi mà, cậu nói xem có đúng không?" Thiện Yên Lam uống một ngụm trà sữa, đôi mắt cong cong đượm ý cười "Đúng vậy." Liêu Lị Sa cười khúc khích rồi kéo Thiện Yên Lam lại gần để chụp ảnh tự sướng "Nào, hãy lưu lại một chút về ngày đầu tiên chúng ta trở thành bạn bè đi." Liêu Lị Sa nghịch điện thoại di động "Tôi muốn đăng lên mạng, cậu không ngại chứ?" "Ừ, tùy cậụ" Cô bình tĩnh nhìn thoáng qua những người đang ngồi ở đây, nụ cười ôn hòa trên môi không hề thay đổi.
Mối quan hệ của nhóm người này thật lạ lùng.
Liêu Lị Sa, Liễu Khinh Khinh và Trương Kỳ Nhã chắc chắn là mối quan hệ ngang hàng nhaụ Còn hai cô gái còn lại, bọn họ chưa từng mở lời một lần nào trong lúc ba cô gái kia nói chuyện.
Thiện Yên Lam hoàn toàn không muốn tìm hiểu tại sao lại có mối quan hệ như thế này, hay vì sao lại có kiểu nhóm quái lạ như vậy.
Cô cũng chẳng muốn dính líu vào đó.
Cô thuộc kiểu tính cách không thích gây chuyện nên hết thảy đều thuận theo tự nhiên.
Chỉ cần không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của mình, việc cô đi cạnh bọn họ cũng chẳng phải là điều quá khó chịụ Bởi vì Thiện Yên Lam có thể tưởng tượng được rằng Nếu bản thân cứ thẳng thừng từ chối thì bọn họ sẽ phản ứng thế nào.
Khi cô về đến nhà, ba mẹ đều đã về sớm một cách hiếm thấy.
Trên bàn bày biện đầy những món cô yêu thích.
Thiện Yên Lam vui vẻ ngồi vào bàn, cả nhà ba người cùng ăn tối một cách hòa thuận.
"Trường mới thế nào con?" Ba cô hỏi han.
Thiện Yên Lam cắn một miếng rồi đáp "Cũng không tệ ạ.
Bạn bè và giáo viên của con đều rất tốt." "Có điều gì khiến con khó chịu không?" "Không có đâu ạ." Mẹ gắp thức ăn cho cô, vừa mỉm cười vừa ngắm nhìn cô con gái xinh đẹp của mình "Yên Lam vẫn luôn giỏi giang mà.
Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, con vẫn phải báo ngay với ba mẹ nhé.
Đừng tự mình che giấụ Nếu con cứ kìm nén tới nỗi suy sụp thì không ổn đâụ" Thiện Yên Lam mỉm cười đáp lại "Con biết rồi ạ." Tắm rửa xong, cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt đờ đẫn.
Sau hai ngày đi học, có những điều diễn ra như cô tưởng tượng, song cũng có những thứ lại diễn biến trái ngược.
Nhóm người kỳ lạ kia chính là biến số lớn nhất.
Ở trường cũ của cô không có sự tồn tại nào mang tính thống trị như vậy cả.
Vì đây là trường tư thục hay do gia cảnh hùng hậu của những học sinh nào đó?
Càng ngẫm nghĩ, cô càng không khỏi cảm thấy buồn ngủ, cuối cùng mê mệt ngủ thiếp đi.