⬅ Trước Tiếp ➡

"Hồ ly tinh?" "Chính là mấy.." Âu Dương Lộ đang nói nửa chừng thì bỗng bị cô Ngô vào lớp cắt ngang "Chuông reo rồi, các em còn làm gì đấy hả " Âu Dương Lộ đành tặc lưỡi rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Thấy lớp học cuối cùng cũng bắt đầu, Thiện Yên Lam bèn yên phận ngồi vào vị trí rồi lấy sách vở ra.
Ngôi trường mà cô chuyển đến có tên là trường THPT Sơn Thanh, xếp hạng nhất hạng nhì trong số những trường trung học trọng điểm của thành phố A.
Thành tích của Thiện Yên Lam rất giỏi nên cô gần như được nhận vào trường ngay chứ không cần lo lắng.
Vì con gái sắp lên lớp mười hai nên ba mẹ cô hơi lo rằng Thiện Yên Lam sẽ không thể nhanh chóng thích nghi với môi trường.
Tuy nhiên, đây chẳng phải là trở ngại đối với cô, bởi chuyện học hành đều na ná cả thôi, không đến nỗi cản trở cô được.
Nếu họ lo lắng về mối quan hệ giữa người với người thì có vẻ chuyện này không cần thiết, bởi cô thực sự không quan tâm cho lắm.
Thiện Yên Lam chỉ muốn đỗ vào một trường đại học lý tưởng thôi.
Quả nhiên chuyện học hành đều là những vấn đề gần giống nhaụ Không khí học tập của lớp này cũng rất tốt, bởi vừa vào giờ học, cả lớp đều bắt đầu tập trung ngay tắp lự.
Môi trường ổn áp hơn tưởng tượng khiến tâm trạng của Thiện Yên Lam cũng rất tốt.
Buổi trưa, Ngô Ca và Âu Dương Lộ rủ cô tới căn tin ăn cơm.
Thiện Yên Lam bèn thu dọn bàn học rồi đứng dậy đi cùng họ.
Vì cô vẫn chưa có thẻ học sinh nên chỉ có thể để Ngô Ca trả tiền cho mình trước.
Ba người bọn họ tùy ý tìm một vị trí rồi ngồi xuống.
Chưa đầy mấy phút sau, Trần Sảng Nhi đã bưng khay bước tới "Trưa hôm nay đông người thật đấy.
Tớ phải xếp hàng rất lâu mới đến lượt mình." Thấy Trần Sảng Nhi đổ mồ hôi nhễ nhại, Thiện Yên Lam bèn rút một tờ giấy đưa cho cô ấy.
"Cảm ơn cậu nhé.
Cậu chu đáo quá." Trần Sảng Nhi nở nụ cười ngọt ngào.
Ngô Ca chợt sáp lại gần với vẻ bí ẩn rồi hỏi khẽ "Các cậu không biết à?
Trưa hôm nay bọn họ ăn cơm ở căn tin nên mới có nhiều người như vậy đấy." "Thật hay giả thế?
Ở đâu?" Âu Dương Lộ và Trần Sảng Nhi quan sát xung quanh, bởi vì có quá nhiều người nên bọn họ vẫn chưa thể trông thấy bóng dáng người mà mình muốn tìm.
"Tớ cũng chỉ nghe nói vậy thôi.
Trước khi gặp được người ta thì hết thảy đều chỉ là tin vịt." Ngô Ca nhún vai.
Thấy bọn họ lập tức thay đổi sau khi nghe tin tức này, Thiện Yên Lam bèn chống cằm, vừa cười vừa hỏi với vẻ khá thích thú "Là ai vậy?" Ngô Ca vỗ đầu mình "Đều tại tớ.
Chuyện trọng đại như vậy mà lại không nói cho cậu biết." "Uầy, sáng nay tớ đã định kể rồi đó.
Nhưng giáo viên lại đột nhiên bước vào lớp, cắt ngang mạch suy nghĩ của tớ nên tớ mới quên béng đi mất." Âu Dương Lộ tiến lại gần.
"Vậy để tớ kể cho." Ngô Ca hắng giọng "Cậu đừng tưởng trường chúng ta là trường trung học trọng điểm của thành phố thôi nhé.
Thực ra các cậu cũng biết rồi đấy, đây là trường tư thục.
Tuy nhiên, chỉ cần đạt thành tích tốt thì ai cũng có thể vào được.
Những người giàu có nhưng thành tích thậm tệ thì vẫn không vào trường mình được đâụ Tớ cũng chẳng rõ nữa.
Rõ ràng đây là trường tư thục nhưng lại hơn cả trường công


⬅ Trước Tiếp ➡