⬅ Trước Tiếp ➡

nói cậu là học sinh đứng đầu toàn khối nên có lẽ cậu sẽ có nhiều ưu thế thôi." Thiện Yên Lam gật đầu, vừa nhìn đối phương vừa cười rộ lên "Ừ, vậy thì tớ phải nhanh chóng bắt kịp các cậu mới được." Họ đẩy cửa phòng học ra.
Lớp học vốn ồn ào chợt im lặng trong chốc lát.
Tuy nhiên, sau khi trông thấy người bước vào là Trần Sảng Nhi, bọn họ lại bắt đầu ầm ĩ.
Cho đến khi có người đầu tiên phát hiện bóng dáng của Thiện Yên Lam, mọi ánh mắt mới dần dần đổ dồn về phía cô gái xinh đẹp mà họ không hề quen biết này.
"Tớ giới thiệu một chút nhé, đây là bạn mới của chúng ta." Trần Sảng Nhi đứng trên bục giảng rồi cất lời.
Thiện Yên Lam mỉm cười, hơi nghiêng người về phía các bạn cùng lớp "Xin chào các bạn, tớ tên là Thiện Yên Lam." Phòng học im lặng lại trở nên nhốn nháo bởi một tiếng cảm thán nào đó.
"Này, này, này, đừng hù dọa người ta chứ." Trần Sảng Nhi tỏ vẻ bĩnh tĩnh, trừng mắt mấy lần với đám nam sinh đang huyên náo, sau đó chỉ tay vào một chỗ trống bên cạnh cửa sổ "Cậu cứ ngồi ở đó đi, vừa khéo không có ai cả." Thiện Yên Lam bước tới đó rồi ngồi xuống dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, đồng thời nở nụ cười tự nhiên với các bạn cùng lớp.
Chẳng mấy chốc, một vài chàng trai đã chen đến gần cô "Chào cậu, chúng ta kết bạn trên WeChat được chứ?" "Lưu Hoành Sinh, cậu đừng làm cái kiểu vừa bắt đầu đã lưu manh như vậy được không?" Sau khi bọn họ có vẻ yên lặng trở lại, Thiện Yên Lam mới mỉm cười "Các cậu có nhóm chat của lớp không?
Có thể thêm tớ vào nhóm được không?" "Được, được, tất nhiên là được rồi." Thế là bọn họ đã thành công lấy được tài khoản WeChat của Thiện Yên Lam, đồng thời thêm cô vào nhóm chat.
Sau đó, không chỉ nam sinh mà các cô gái cũng vây quanh Thiện Yên Lam, tò mò hỏi thăm về trường cũ của cô lẫn lý do chuyển trường, để rồi bất giác trở nên thân thiết với nhaụ Đúng như Trần Sảng Nhi đã nói, lớp học này thực sự rất dễ hòa nhập.
"Vì công việc của ba mẹ tớ nên nhà tớ cần sống ở thành phố này, do đó tớ cũng chuyển đến đây để sống cùng họ." Cô kiên nhẫn giải thích.
"Vậy à Thế cậu có cảm thấy khó chịu lắm không?
Vì cậu phải xa bạn bè các kiểu ấy mà." Thiện Yên Lam nở nụ cười dịu dàng "Chỉ hơi buồn thôi.
Nhưng tớ cũng rất vui khi có thể kết giao với bạn mới ở đây." Chẳng biết tự khi nào, các cô gái đã lấy ghế rồi tụ tập cùng một chỗ, liến thoắng trò chuyện.
"Tớ thấy cậu xinh đẹp lắm." Ngô Ca vừa chống tay vào đầu vừa ngắm Thiện Yên Lam chòng chọc "Ngay từ khoảnh khắc cậu bước vào lớp, tớ đã nghĩ làn da của cậu thật mịn màng.
Nghe nói thành tích của cậu cũng xuất sắc lắm nhỉ?
Thế chẳng phải là một người hoàn hảo sao?" Âu Dương Lộ cũng gật đầu để hùa theo một cách phấn khích "Đúng nhỉ Lúc nãy tớ vừa nói với cậu rồi mà.
Hơn nữa giọng nói của cậu ấy cũng rất êm tai nữa." Nghe bọn họ cứ khen ngợi mình hết lần này đến lần khác, Thiện Yên Lam cảm thấy không đỡ nổi "Đâu có khoa trương như vậy đâụ" "Sao lại không chứ Cậu đẹp thật mà." Âu Dương Lộ trực tiếp nâng mặt của Thiện Yên Lam lên rồi nhìn trái ngó phải "Cậu đẹp hơn đám Hồ ly tinh trong trường chúng ta luôn á."


⬅ Trước Tiếp ➡