Trò Chơi Tình Yêu
Chương 21
⬅ Trước Tiếp ➡

cô ấy dậy "Không thể nằm xuống ngay, cậu đứng lên đi lại một lát đi." "Ai da, mệt chết mất." Hiếm có lúc Thiện Yên Lam cứng rắn như vậy "Mệt cũng không được." Trần Sảng Nhi muốn nghỉ ngơi trong sân tennis, Thiện Yên Lam thì ra chỗ có vòi nước để rửa mặt.
Dòng nước mát lạnh, dùng để rửa mặt rất thoải mái.
Thiện Yên Lam rất thích nơi này, bên tai là tiếng côn trùng kêu vang, lá cây phía trên ngăn trở phần lớn ánh nắng, chỉ có vài tia nắng nhỏ vụn chiếu xuống dưới.
Thiện Yên Lam làm bản thân thoải mái, sạch sẽ xong, đang định xoay người về sân bóng bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện ở cách đó không xa.
Đây vốn là nơi công cộng, có người qua lại là chuyện bình thường, nhưng nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ làm cô dừng chân lại.
"Cậụ.
Cậu không ở đây..
Tôi.." Giọng nói này nghe vừa quen vừa lạ.
Một giọng nói trầm ấm, ẩn chứa ý cười vang lên "Tôi không thể có việc riêng của mình à?" Nữ sinh còn lại im lặng một hồi lâu, khi cất tiếng thêm lần nữa, giọng cô ấy đã yếu ớt hơn rất nhiều "Xin lỗi..
Nhưng mà tôi..
Tôi thật sự rất sợ hãi.." Thiện Yên Lam không nhìn thấy bọn họ, nhưng đây là việc riêng của người khác, cô không muốn nghe tiếp nên dứt khoát quay về sân bóng.
"Yên Lam, cậu đi đâu mà lâu thế?" Lúc này Trần Sảng Nhi đang nằm ở trên ghế.
Thiện Yên Lam ngồi xuống bên cạnh cô ấy, tươi cười "Ta đa " Trần Sảng Nhi nhìn thấy chiếc kem trong tay Thiện Yên Lam, ánh mắt cũng sáng bừng lên.
"Bất ngờ dành cho cậu đó." Thiện Yên Lam đưa cho cô ấy.
"Má ơi, cậu tốt quá đi " Người Trần Sảng Nhi mướt mồ hôi nhưng vẫn ôm chặt lấy Thiện Yên Lam.
Thiện Yên Lam không chê mà ôm lấy cô ấy, cười nói "Tớ biết cậu thích ăn vị chocolate, đúng lúc còn thừa một cái nên tớ mua cho cậụ" Đối lập với sự hòa hợp của hai người họ, Ngô Ca và Âu Dương Lộ ở bên kia hình như sắp cãi nhau to.
Thiện Yên Lam đi tìm hiểu mới biết bọn họ đang tranh luận chuyện ai phải đi nhặt bóng.
Cô vốn định đi qua để điều tiết không khí, thấy vậy nên lại quay về.
Tiếp theo là tiết dành cho câu lạc bộ, Thiện Yên Lam không tham gia câu lạc bộ nào nên có thể về trước.
Lúc cô đang cất sách vở, Âu Dương Lộ thò qua "Cậu lại sắp đi chơi với bọn họ à?" Thiện Yên Lam gật đầu "ừ" một tiếng "Đồng ý rồi nên phải đi chứ." "Cậu đừng chơi thân với bọn họ rồi không để ý tới bọn tớ đấy." Âu Dương Lộ nhỏ giọng nói.
Thiện Yên Lam nghiêng đầu, mỉm cười hỏi "Cậu vừa nói gì thế?" "Không có gì, cậu đi chơi vui vẻ nhé " Thiện Yên Lam nhìn bóng Âu Dương Lộ rời đi, cười tươi hơn trước.
Tất nhiên là ban nãy cô nghe thấy lời Âu Dương Lộ nói, chỉ là cô muốn trêu cô ấy mà thôi.
Biểu cảm giống như bị bỏ rơi của cậu ấy vừa rồi trông rất đáng yêụ Lúc ra cổng trường, mấy người Liêu Lị Sa đã ở đó.
Lần này không nhiều người như lần trước, hầu hết đều là những người Thiện Yên Lam quen biết.
Cô nhìn nam sinh xa lạ trong nhóm, ánh mắt hiện rõ vẻ tò mò và khó hiểụ "Cậu ấy tên là Lý Ngũ Kỳ." Chung Việt ôm vai Lý Ngũ Kỳ, giới thiệu cho Thiện Yên Lam "Là thành viên đội bóng rổ của trường chúng ta.
Thế nào, cao lắm đúng không?" Đúng là rất cao, còn cao hơn Chung Việt


⬅ Trước Tiếp ➡