Trò Chơi Tình Yêu
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

có rất nhiều người theo đuổi cậu, có phải là cậu không thích bọn họ không?" Thiện Yên Lam lắc đầu "Không ai theo đuổi tớ cả." "Không thể nào " Ngô Ca nói chắc như đinh đóng cột, làm Thiện Yên Lam bật cười.
"Được rồi, nói đúng ra là có người tỏ tình với tớ, nhưng không ai nói sẽ theo đuổi tớ cả." Cô lại bổ sung thêm một câu "Bọn họ tỏ tình, bị từ chối rồi không có hành động gì nữa, sau đó bọn họ cũng có bạn gái.
Tớ cảm thấy như vậy không gọi là thích, chỉ là nhất thời cảm nắng mà thôi." Âu Dương Lộ nghe vậy thì "hừ" một tiếng "Bọn con trai đều như vậy cả, đều là động vật thị giác." Cô ấy đánh mắt, chọc tay vào trán Ngô Ca "Cả cậu cũng thế " Thiện Yên Lam bị chọc cười, tiết học tiếp theo lại bắt đầu trong tiếng ồn ào nhốn nháo của mấy người họ.
Tiết này là tiết thể dục, học sinh trong lớp đều chuẩn bị tới phòng thay đồ để thay quần áo.
Bốn người bọn họ cũng đi đến phòng thay đồ, vì phải lên tầng của lớp 12 nên dễ dàng gặp được mấy người nhóm Liêu Lị Sa.
Lúc đối mặt, Thiện Yên Lam hơi sửng sốt, sau đó vẫn thoải mái chào hỏi "Các cậu cũng đi học à?" "Đúng thế, không học hai tiết liền, sợ là chủ nhiệm lớp muốn tới tóm cổ." Chung Việt đi ở phía trước, chủ động trả lời câu hỏi của cô "Tiết này của mấy cậu là thể dục à?" Thiện Yên Lam "ừ" một tiếng "Bọn tôi chuẩn bị đi đến phòng thay đồ." Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng hình như cô thấy Chung Việt nhìn lướt mắt xuống.
"Cậu chọn môn gì?" Tuy không biết tại sao sắp vào học còn phải đứng đây nói chuyện nhưng Thiện Yên Lam vẫn kiên nhẫn trả lời "Tennis." "Hóa ra cậu biết chơi tennis." Chung Việt cười, thân thiết vỗ vai cô "Thế lần sau chúng ta cùng nhau chơi." Thiện Yên Lam mỉm cười "Được." "Yên Lam." Liêu Lị Sa đi phía sau đột ngột gọi cô "Cậu nói với ba mẹ cậu một tiếng, tan học rồi chúng ta cùng đi ăn." Đi ăn sẽ không mất nhiều thời gian, Thiện Yên Lam bèn đồng ý.
Đám người kia kéo nhau rời đi, Ngô Ca túm lấy cánh tay Thiện Yên Lam, nhỏ giọng nói bên tai cô, giọng đầy phấn khích "Nhìn gần mới thấy bọn họ đều rất đẹp." Âu Dương Lộ vỗ đầu Ngô Ca "Mau đi thôi." Thiện Yên Lam cười mỉm không nói, tận dụng chút thời gian còn lại để vào phòng thay đồ thay quần áo.
Đồng phục của trường THPT Sơn Thanh là màu xanh đen, màu sắc phụ thuộc vào khối lớp, khối 11 là xanh đen, khối 10 là màu đỏ, khối 12 là màu xanh lục đậm, chỉ nhìn đồng phục thôi là có thể dễ dàng phân biệt các khối.
Thời tiết không quá nóng, mặc quần dài và áo ngắn tay là vừa vặn.
Thiện Yên Lam đến sân tennis, khởi động rồi cầm lấy vợt.
"Cậu nhẹ tay thôi đấy " Trần Sảng Nhi đứng bên phía đối diện, nói.
Thiện Yên Lam không nhịn được cười "Chỉ chơi thôi mà." Một tiết khóa dài chừng hơn 40 phút, Thiện Yên Lam chạy qua chạy lại đến độ đầu mướt mồ hôi.
Tennis có yêu cầu về lực cánh tay, tuy tay Thiện Yên Lam mảnh khảnh nhưng cơ bắp của cô rất chắc, đây là kết quả của việc thường xuyên vận động, người ít vận động như Trần Sảng Nhi tất nhiên không thể kiên trì được lâụ "Tớ mệt rồi, phải nghỉ ngơi một lát đã " Trần Sảng Nhi không chịu nổi, nằm lăn ra đất thở phì phò.
Thiện Yên Lam vội kéo


⬅ Trước Tiếp ➡