⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Hỏa thấy những điểm trọng tâm trên tài liệu đều được chú giải rất kỹ, cô vừa xem là hiểu ngay, tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Cô mỉm cười, vịn cánh tay Thẩm Thành làm điểm tựa nhún chân lên hôn anh: ''Cám ơn thầy Thẩm.''
Thẩm Thành chìa ra má bên kia.
Ôn Hỏa lại hôn lên.
Hôn đã xong, Thẩm Thành mới nói: ''Con trai làm giúp em đấy.''
Ôn Hỏa không cười nổi: ''Lão già này anh có biết xấu hổ không hả!'' Vẫn là con trai đáng tin! Người đàn ông này ''Cẩu'' quá đi! Lừa bắt cô hôn thế đó!
Khi ở nhà Ôn Hỏa lười dùng não, nên hành xử giống cô gái ngây ngô. Chỉ có Thẩm Thành biết, do cô dành hết tín nhiệm cho anh và Thẩm Thính Ôn, nên chuyện gì cũng giao cho họ.
Ra khỏi nhà thì cô vẫn là một phụ nữ có bản lĩnh khiến Thẩm Thành phải cúi đầu tuân theo.
Việc Thẩm Thính Ôn không ra nước ngoài lan ra khắp trường.
Giờ giải lao, Thẩm Thính Ôn ở trong phòng phát thanh, tiếng nói của cậu qua loa trường len lỏi đến từng ngóc ngách. Chất giọng quả thật rất êm tai, khi đọc diễn cảm nghe càng cuốn hút.
Chu Thủy Nhung lúc đi vệ sinh nghe được tiếng thảo luận: ''Thẩm Thính Ôn không xuất ngoại ư? Không phải là có liên quan tới Triệu Cô Tình chứ? Dám lắm à. Không biết cô ta vì mục đích gì mà tiếp cận kiểu người bí hiểm như Thẩm Thính Ôn.''
''Triệu Cô Tình không phải tự cho mình khác biệt sao? Chắc chắn là tìm một anh bạn trai không bình thường để chứng minh độ khác thường của bản thân rồi.''
Chu Thủy Nhung từ vách ngăn đi ra, hai nữ sinh đang tám chuyện liếc mắt nhau rồi nhanh chóng lượn đi.
Nghe vậy thì Thẩm Thính Ôn và cô có điểm giống nhau, đều có chuyện không thể giãi bày.
Chúc A Di nhìn Triệu Cô Tình tỉ mẩn chế nhựa Epoxy, thật không hiểu nổi: ''Bị rớt hạng xuống thứ 80 rồi mà vẫn bình thản ha? Bà cô ơi, không lo ôn tập đi mà làm mấy thứ này.''
Triệu Cô Tình dùng cây gắp bé xíu gắp ngôi sao nhỏ vào khuôn Epoxy: ''Tỉnh Hạ nói ốp lưng của Thẩm Thính Ôn sắp hư rồi, cậu ấy chắc chắn chưa mua cái mới.''
''Cậu thấy Thẩm Thính Ôn mua không nổi một cái ốp lưng sao?''
''Cậu ấy dư sức, nhưng cái bỏ tiền ra so với cái tớ tự làm sao giống nhau được?''
Chúc A Di không muốn tát gáo nước lạnh cho bạn: ''Cậu nghĩ cậu ta cũng nghĩ như vậy sao?''
Triệu Cô Tình nhớ tới hai ngày trước cô nằm mộng, thấy bản thân lần đầu tiên nói chuyện với Thẩm Thính Ôn nhiều đến vậy, cô đã nói cậu ấy ở lại đi, đừng xuất ngoại nữa, tuy rằng cậu không trả lời, nhưng sáng hôm sau cô nghe tin Thẩm Thính Ôn thật sự không đi nữa, chắc chắn là lời cô nói có tác dụng rồi.
Chúc A Di nhìn khóe miệng cô vui vẻ cong lên, thầm nghĩ giấc mộng thật đẹp, thôi không cần đánh thức cô ấy: ''Lương Kế Phàm nhắn tớ hỏi cậu cuối tuần này có đi học nhảy không?''
Triệu Cô Tình muốn đến xem Thẩm Thính Ôn chơi bóng: ''Tỉnh Hạ nói bọn họ sẽ chơi bóng với mấy người ở trường Thanh Hoa, tớ muốn đi xem.''
Chúc A Di, Triệu Cô Tình và Lương Kế Phàm là bạn thuở nhỏ, khi còn bé xíu đã học chung lớp, lúc vô trung học chia lớp theo năng lực thì bọn họ mới tách ra.
Chúc A Di mặc kệ cô: ''Tùy cậu. Cái này khi nào lấy ra được?''
''Chờ nó khô hẳn ha? Đến chiều chắc được rồi.''

⬅ Trước Tiếp ➡