⬅ Trước Tiếp ➡
Buổi chiều sau tiết 3, Triệu Cô Tình đứng trước cửa C16, mở miệng nhờ một học sinh: ''Gọi Thẩm Thính Ôn giúp mình với.''
Bạn học cũng không thèm xoay đầu, hô to lên: ''Thẩm Thính Ôn! Có người tìm cậu!''
Phân nửa lớp học quay đầu ra cửa, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Cô Tình.
Cùng lúc đó gương mặt đẹp như tranh vẽ của Chu Thủy Nhung cũng ngẩng lên. Cảm thấy Triệu Cô Tình khá giống Vannessa, nhìn qua thì dịu dàng nhưng cảm giác cũng có chút quật cường.
Bất giác nhìn thêm, phát hiện cô nàng chăm chú hướng về Thẩm Thính Ôn, còn cậu thì tỏ ra không liên quan, không thèm để ý.
Tiếng chuông Vang lên, Triệu Cô Tình phải về lớp, cô vội vã đặt một túi nhỏ vào tay bạn học: ''Cậu chuyển cho Thẩm Thính Ôn cái này giúp mình nhé. Cám ơn cậu.''
Sau khi tan học, Thẩm Thính Ôn cùng Tỉnh Hạ về nhà, đang đi thì bị Lương Kế Phàm kéo theo nhiều người chặn lại. Cậu không phải đến gây sự, chỉ muốn hỏi cho rõ Thẩm Thính Ôn có thích Triệu Cô Tình hay không.
Chiều nay từ miệng Chúc A Di nghe được chuyện Triệu Cô Tình vì Thẩm Thính Ôn làm ốp lưng, cậu tức muốn nổ phổi.
Nếu giờ là lớp 10 hay 11 thì không nói, này đã lên 12 rồi, học lực giảm sút vậy mà cô còn lo chuyện tình cảm ư?
Người dân ở đây đều biết tiếng Đại học Bắc Kinh, sức học cô thuộc hàng khá giỏi, có thể đậu vào đó, nếu không sau này sẽ hối hận.
Bọn họ chơi với nhau từ nhỏ, cậu thì bỏ đi, nhưng Triệu Cô Tình với Chúc A Di không thể như vậy. Phải giúp cô dồn sức học tập, không thể suốt ngày đắm chìm vào chuyện yêu đương.
Trước cửa trường nhiều người qua lại, mọi người không để ý đến ai đang làm gì, nhưng Thẩm Thính Ôn ở cùng Lương Kế Phàm là chuyện lần đầu mới thấy, dẫn đến rất nhiều ánh mắt tò mò.
Còn có người đứng lại xem luôn.
Tỉnh Hạ không biết Lương Kế Phàm vì sao lại đến, tưởng cậu muốn kiếm chuyện, liền chắn trước mặt Thẩm Thính Ôn: ''Này sao vậy? Có hiểu lầm gì sao?''
Lương Kế Phàm không để ý đến cậu, giơ lên chai thủy tinh bị vỡ trước mặt Thẩm Thính Ôn: ''Mày trả lời thật cho tao biết, mày có thích Triệu Cô Tình không?''
Thẩm Thính Ôn nhìn đồng hồ, sắp 5 giờ, ngẩng đầu lên nói: ''Không hiểu.''
Lương Kế Phàm nói còn chưa rõ sao? Mất kiên nhẫn nói: ''Thích là thích, không thích thì không thích, có gì khó hiểu hả? Nè người anh em, anh ba năm nay chưa tìm đến làm chú cũng có mặt mũi quá ha? Giờ cũng khó nói chuyện quá đi?''
Thẩm Thính Ôn không trả lời, từ từ lui về chân tường.
Tỉnh Hạ thấy Lương Kế Phàm mỗi lúc một kích động hơn, muốn làm lớn chuyện, bọn họ đông người, cậu và Thẩm Thính Ôn tay không không tiện giáp lá cà, liền cùng Thẩm Thính Ôn lùi về sau. Nhìn màn này giống như cậu và Thẩm Thính Ôn đắc tội ai nên bị người ta kéo đến xử lý.
Bốn giờ năm nươi, giáo viên chủ nhiệm và Chu Thủy Nhung cùng đến cổng trường, thấy tình trạng này, liền đi tới mắng chửi đuổi bọn Lương Kế Phàm đi, sau đó hỏi Thẩm Thính Ôn: ''Không xảy ra việc gì chứ?''
Thẩm Thính Ôn thản nhiên nói: ''Không có gì ạ.''

⬅ Trước Tiếp ➡