Chương 6
bạn nữ liếc nhìn trộm.
Rồi có tiếng bước chân chạy bình bịch, Dương Lạc Lạc chạy bước nhỏ đến, ôm theo một đống đồ uống lạnh.
Đám người xung quanh Chung Minh Âm bắt đầu di chuyển.
Trì Thiên Lương là người đầu tiên nhận lấy đồ uống lạnh và nói với cô bé vài câu, có thể là cảm ơn hoặc cũng có thể là trêu chọc.
Thế nhưng từ đầu đến cuối Chung Minh Âm vẫn không nhúc nhích, tựa vào khung rổ xem điện thoại, trông kiêu ngạo vô cùng, hệt như một bông hoa cao xa vời vợi, mặc cho Dương Lạc Lạc có cười lấy lòng thế nào thì cậu ta cũng chẳng hề lay động.
Thôi vậy, cũng chẳng liên quan đến cậụ Lâm Ngọc Phong nhìn ra chỗ khác.
"Đúng là cô nhóc ngang ngược." Cậu phồng má.
Mà phải gọi là cô nhóc hung dữ mới đúng, Lâm Ngọc Phong cảm thấy Dương Lạc Lạc giống như một cô nhóc ngang ngược được cưng chiều quá mức vậy.
Và chắc cũng chẳng còn liên quan gì nữa.
Sự thật chứng minh rằng Lâm Ngọc Phong vẫn còn quá ngây thơ.
Hôm sau, Dương Lạc Lạc lại thản nhiên mang hộp cơm của mình đến, tiếp tục ngồi ngay trước mặt cậụ Tạ Lãng Hào nhanh chân trốn sang bàn bên cạnh, cũng không quên vểnh tai lên nghe ngóng.
Cậu nhóc mập nhìn Dương Lạc Lạc, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Dương Lạc Lạc khẽ thở dài "Tớ đã đọc xong cuốn sách đó rồi." Lớp mỡ trên người Lâm Ngọc Phong bắt đầu run rẩy.
"Tớ cảm thấy mình giống như nhân vật nữ phụ độc ác vậy." Dương Lạc Lạc trả lại cuốn sách cho cậu "Chỉ là..
Hình như tớ còn không xinh bằng cô ta." Lâm Ngọc Phong phun luôn ngụm nước đang ngậm trong miệng ra ngoài.
Thật ra, Dương Lạc Lạc không hề xấu, làn da trắng mịn, mắt hai mí, tóc ngắn ngang vai.
Nhưng so với những cô gái xinh đẹp đầy rẫy ở lớp chọn thì cô bé đúng là chẳng nổi bật gì, nhạt nhòa như một cọng giá đỗ.
Lâm Ngọc Phong ho sặc sụa, cô gái ngồi sau quay người lại, tươi cười đưa khăn giấy cho cậu "Lâm Ngọc Phong, lau miệng đi này." Dương Lạc Lạc đảo mắt liếc cô gái ấy một cái.
Đối phương thoáng khựng lại rồi thấy Dương Lạc Lạc dửng dưng quay về nhìn Lâm Ngọc Phong như chưa có gì xảy ra.
"Cái từ đó gọi là gì nhỉ..
Kiêu căng hả?" Dương Lạc Lạc tiếp tục.
Hôm đó cô bé thật sự đã nghe lọt tai lời anh Minh Âm nói, cậu ta bảo cô kiêu căng.
"Tiểu Ngọc " Bạn cùng bàn của Lâm Ngọc Phong tay cầm hai túi trà chanh đi ngang qua, là một bạn nữ đeo cặp kính dày cộp "Tớ mang dư từ nhà đến nè, lát nữa vào lớp cậu có muốn uống không?
Tớ để trên bàn cậu nhé?" "Có, có, có " Cuối cùng Lâm Ngọc Phong cũng ngừng ho, cái bụng tròn của cậu cũng ngừng rung lên "Cảm ơn cậu nhé, Phương Mỹ Đình " Dương Lạc Lạc lại đảo mắt nhìn sang bạn cùng bàn của Lâm Ngọc Phong.
Phương Mỹ Đình thì không sợ Dương Lạc Lạc, cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để lườm lại nhưng lại thấy Dương Lạc Lạc chẳng hề quan tâm mà quay đầu nhìn Lâm Ngọc Phong tiếp.
Mấy bạn ngồi bàn gần đó vốn đã quay mặt đi, giờ lại đồng loạt quay lại, nhìn chằm chằm vào một cục tròn và một cọng giá đỗ đang ngồi đối diện nhau trò chuyện kia.
Lâm Ngọc Phong cảm thấy rất áp lực.
"Lâm Ngọc Phong." Lại có một bạn khác tươi cười đưa một xấp bài tập tới "Tớ muốn nhờ cậu một chút, tí nữa tiết văn cậu nộp cho cô giáo giúp tớ được không?" Dương Lạc Lạc lại liếc mắt