Chương 14
Âm đã bước ra từ lúc nào không hay.
Cô ta vừa gội đầu xong, mái tóc ướt sũng xõa trên vai, đang ngồi trước bàn trang điểm, dùng lược chải tóc.
Dường như tóc cô ta rụng rất nhiều mỗi lần chải lại kéo xuống một nắm lớn, tóc mắc kẹt giữa các răng lược, đến cuối cùng gần như không chải nổi nữa.
Kỳ Đường nhìn một lúc, bỗng toát mồ hôi lạnh khắp người.
Thi Linh Âm...
chẳng phải là tóc ngắn sao?
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Giọng Thi Linh Âm truyền đến từ bên ngoài “Kỳ Đường, cậu ngủ chưa?
Vòi nước trong phòng tôi hỏng rồi, cho tôi mượn nhà vệ sinh một lát.” Như thể có một bàn tay băng giá siết chặt lấy tim, Kỳ Đường nghiến răng, hơi thở run rẩy, nỗi sợ hãi gần như nhấn chìm cô.
Cô nhìn qua lớp kính phản quang trên cửa, chậm rãi quay đầu nhìn về phía saụ Phía sau lưng, “Thi Linh Âm” vẫn chưa dừng động tác chải tóc.
Động tác ngày càng điên cuồng, những lọn tóc rối bị cô ta giật mạnh khỏi da đầu, lộ ra mảng da cháy sém, đen kịt.
Đầu cô ta đột ngột xoay ngoắt một trăm tám mươi độ, cái miệng đen ngòm há ra gào lên chói tai “Tóc của ta đâu?
” Kỳ Đường đột ngột kéo mạnh cửa, lao thẳng ra ngoài.
Thi Linh Âm đứng ngay trước cửa đã mất kiên nhẫn từ lâu “Tôi chỉ mượn nhà vệ sinh một chút thôi mà cậu cũng khó chịu thế à?
Thôi được, tôi xuống tầng một mượn người khác vậy.” Kỳ Đường bất ngờ xông ra làm cô ấy giật mình.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô ấy bị nắm chặt lấy tay, bị kéo chạy dọc theo hành lang.
Vì phòng của Kỳ Đường nằm tận cuối tầng hai, mà cầu thang xuống lại ở phía đối diện xa tít, Thi Linh Âm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra “Kỳ Đường, cậu điên rồi à?
” Không kịp nữa rồi Kỳ Đường rẽ gấp qua một góc hành lang, phát hiện một phòng chứa đồ, lập tức kéo Thi Linh Âm trốn vào trong.
“Đừng nói gì...
có quỷ ” Răng cô va vào nhau lập cập, cố gắng hạ thấp giọng.
Qua khe cửa, cô nhìn thấy bóng quỷ bám theo xuất hiện ngay trước cửa phòng.
Toàn thân nó cháy đen, chỉ còn miễn cưỡng giữ được hình dáng con người.
Mỗi bước nó đi qua, thịt da trên người lại rơi lả tả xuống đất, tỏa ra một mùi thịt quái dị...vừa thối rữa, vừa khét lẹt.
Cách nó di chuyển cũng vô cùng quỷ dị, như một đoạn phim bị giật khung hình, từng khung từng khung lóe qua trước mắt cô.
Thi Linh Âm sợ đến tái mét mặt mày “Đáng sợ quá...
đó là thứ gì vậy?” “Giang Á Xuyên từng nói...
mười năm trước có học sinh chơi trò Thật hay Thách, châm lửa đốt biệt thự, cuối cùng không ai thoát ra được...” Thi Linh Âm ghé sát cửa nhìn ra ngoài “Nó...
đi rồi.” Kỳ Đường vội vàng nói “Nơi này không thể ở lại nữa Chúng ta đi gọi mọi người dậy, cùng nhau trốn đi ” Đúng lúc đó, Kỳ Đường bỗng ngửi thấy một mùi quái dị.
Mùi thịt thối hòa lẫn với mùi cháy khét lan ra trong không gian chật hẹp, khiến người ta buồn nôn.
Thi Linh Âm không trả lời.
Kỳ Đường cúi xuống, phát hiện cổ tay mình đang nắm chặt...
từng mảng than cháy đang rơi lả tả xuống.
Cô cứng đờ người, vội buông tay, lùi lại hai bước.
Một tràng thì thầm quái dị vang lên từ bóng người trước mặt.
“Nhưng mà, Kỳ Đường à...Cậu có thấy tóc của tôi đâu không?” “Vì sao tóc của tôi...
không còn nữa?” Trong khoảnh khắc đó, máu trong người Kỳ