⬅ Trước Tiếp ➡

sém, không thể nhận ra dung mạo, bối cảnh của tấm ảnh chụp chính là căn biệt thự này.
Kỳ Đường nổi hết da gà, còn đang nhìn chằm chằm thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập Cộc.
Cộc.
Cộc.
Toàn thân cô giật mạnh, suýt nữa làm rơi khung ảnh.
Giữa lúc tim đập thình thịch, giọng của Thi Linh Âm vang lên ngoài cửa “Kỳ Đường, mở cửa đi.” Kỳ Đường cẩn thận cúi người xuống, liếc nhìn qua khe cửa.
Đúng là đôi giày của Thi Linh Âm.
Do dự một lúc, cô vẫn không mở cửa.
“Cậu tìm tôi...
có chuyện gì không?” “Vòi nước trong phòng tôi hỏng rồi, cho tôi mượn nhà vệ sinh một lát.” “Sao không đi tìm người khác?” Ngoài cửa, Thi Linh Âm dường như trợn mắt, giọng nói cũng trở nên ồm ồm khó chịu “Tầng này chỉ có mỗi cậu là con gái thôi.
Giờ này tôi đi gõ cửa người khác có tiện không?” Trong nguyên tác, đoạn miêu tả cuối cùng trước khi Kỳ Đường chết chính là cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Sau tiếng gõ cửa đó thì sao?
Đã xảy ra chuyện gì?
Người gõ cửa khi ấy...
cũng là Thi Linh Âm sao?
Cái chết của cô có liên quan đến việc Thi Linh Âm gõ cửa hay không?
Đầu óc Kỳ Đường xoay mòng mòng như sắp bốc khói thì ‘cạch’ một tiếng, ổ khóa bỗng bật ra.
Thi Linh Âm khựng lại, giọng điệu mang theo chút quái dị “Hóa ra cậu không khóa cửa à.” Kỳ Đường theo phản xạ lùi lại hai bước.
Thi Linh Âm bước vào phòng, nhưng biểu hiện lại hoàn toàn bình thường.
Trên cổ cô ta vắt một chiếc khăn mặt dùng khi rửa ráy, liếc nhìn quanh phòng vài lần rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Kỳ Đường thở phào nhẹ nhõm.
Cô cúi xuống nhặt lại tấm ảnh chụp chung rơi trên sàn.
Trực giác mách bảo cô rằng đây là một manh mối quan trọng.
Trong ảnh có tổng cộng năm người ba nam, hai nữ.
Dù gương mặt đều đã bị thiêu cháy, vẫn có thể nhận ra vài đặc điểm.
Trong đó có một cô gái sở hữu mái tóc dài đặc biệt dày và đẹp.
“Thập Dạ Quái Đàm” kể về những câu chuyện linh dị mà mười con người bình thường phải đối mặt.
Trong mỗi câu chuyện, người thân và đồng đội lần lượt chết đi, chỉ còn lại nhân vật chính sống sót.
Kỳ Đường cố gắng lục lại ký ức về nguyên tác.
Trong truyện không nhắc trực tiếp đến điều này, nhưng cô nhớ mình từng đọc một bài phỏng vấn tác giả, trong đó có nói đến vài chi tiết thú vị về cách xây dựng thế giới.
Đại ý là thế này Những vong hồn vì chấp niệm mà không chịu siêu thoát sẽ tạo thành sự kiện linh dị.
Khi những sự kiện ấy xảy ra nhiều lần, được truyền miệng qua miệng người này sang người khác, chúng sẽ dần biến thành những câu chuyện ma.
Cũng giống như trò Thật hay Thách.
Chính vì đã từng có người chơi trò này rồi chết đi, nên chuyện ma này mới được lưu truyền.
Dĩ nhiên, lúc này cô chỉ có thể làm theo quy tắc của câu chuyện.
Nhưng vong hồn thì không bao giờ nói lý.
Yêu cầu của chúng sẽ ngày càng quá đáng.
Nếu có một ngày, thử thách bắt cô châm lửa trong trạm xăng, hoặc lái xe lao thẳng trên đại lộ thì sao?
Cô cũng phải làm theo yêu cầu của quỷ sao?
Trong câu chuyện ma Thật hay Thách, rốt cuộc nhân vật chính đã sống sót bằng cách nào?
Có lẽ do lúc chết đầu óc bị va đập, ký ức về đoạn này của cô cực kỳ mơ hồ.
Ngay khi Kỳ Đường đang cố vắt kiệt trí nhớ, cô đột nhiên nhận ra Thi Linh


⬅ Trước Tiếp ➡