Chương 11
tự thiêu có thể cảm nhận rõ ràng làn da dần tan chảy thành dầu mỡ, máu thịt từng bước hóa thành than.
Điều này còn kinh khủng hơn cái chết.
Cô cứ ngỡ chọn nói thật thì có thể thoát được một kiếp, nào ngờ Giang Á Xuyên lại đặt ra cái luật quái đản này.
Nếu tất cả mọi người đều chỉ được nói dối, vậy đối với trò chơi mà nói, phải chăng “dối trá” mới chính là “sự thật”?
Nếu cô nói thật, nhưng lại bị xem là nói dối thì sao?
Còn nếu cô cố tình nói dối, chẳng phải cũng vi phạm luật chơi, kết cục vẫn là chết?
Thẩm Vọng ung dung nhìn cô.
Một tay anh đặt lên đầu gối, chống cằm, đôi mắt màu hạt dẻ nhạt ánh lên vẻ thích thú không hề che giấụ Cảm giác ấy lại tới nữa rồi.
Kỳ Đường lại một lần nữa nhận ra mình chẳng khác gì con chuột, dốc hết sức giãy giụa dưới móng vuốt mèo.
Anh rõ ràng có thể cắn chết cô ngay tức khắc, như cách đã đối xử với gã tài xế trong rừng nhưng anh lại thích thú với cảm giác vờn con mồi.
Kỳ Đường rất muốn khóc.
Cô vốn chẳng phải người gan dạ, vậy mà còn bị ném vào cuốn tiểu thuyết kinh hoàng này, chịu sự đùa bỡn của một sinh vật phi nhân loại.
Cô không dám khóc thành tiếng, sợ bị mọi người phát hiện.
Chỉ cúi đầu, vội vàng lau nước mắt, cố giữ giọng nói bình tĩnh “Tôi chọn...
thách.” Trên gương mặt Thẩm Vọng thoáng qua một tia không vui.
Bình thường anh luôn lạnh nhạt, ít biểu cảm, nên nét khó chịu này là thật sự khó chịụ Con mồi không rơi vào cái bẫy anh giăng sẵn.
“Không phải có thể chọn sao?” Cô hít mũi, nói lại, “Lời thật hoặc thách.
Tôi chọn thách.” “Hôn một cái ” Thẩm Vọng còn chưa kịp mở miệng, trong đám đông đã có người hò hét.
“Hôn đi Hôn đi Kỳ Đường thích cậu lâu rồi còn gì, đừng có làm bộ không hiểu nữa, đại thần Thẩm ” Mấy cô gái lên tiếng trêu chọc.
Đêm đã khuya, men rượu xộc lên đầu, gương mặt trẻ tuổi ai nấy đều đỏ bừng.
Nếu là ngày thường, chắc chắn họ chẳng dám đùa cợt Thẩm Vọng như thế.
Nước mắt Kỳ Đường gần như trào ra khỏi hốc mắt.
Cô lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, trò chơi buộc phải chọn một trong hai, nếu không, thứ chờ đợi cô chỉ có cái chết.
Chọn nói thật rõ ràng là không thể.
Cho dù cô nói ra mình đã thấy gì trong khu rừng, thì mấy ai chịu tin?
Huống hồ đây vốn là trò Nói Thật nhưng lại không được nói thật.
Nhưng...
Chẳng lẽ hôn Thẩm Vọng thì lại là lựa chọn “thực tế” hơn sao?
Một dự cảm dữ dội dâng lên trong lòng, chọn thách thức...có khi còn chết nhanh hơn.
Đúng lúc ấy, Thẩm Vọng lạnh lùng cất tiếng “Được thôi.
Sao lại không?” Anh...
đồng ý rồi.
Hai chân Kỳ Đường mềm nhũn.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo như băng của chàng trai, cô run rẩy đứng dậy.
Tim nến nổ lách tách trong bầu không khí đông cứng, sáp trắng chảy xuống, tích lại thành từng vệt.
Mọi người vẫn đang cao hứng vì rượu, phần lớn đều say đến hoa mắt.
Ngọn lửa bị hơi thở của ai đó làm chao đảo.
Chỉ có Kỳ Đường, vì sợ hãi nên cô rất tỉnh táo, cô nhìn rõ từng chi tiết trong ánh nến, đồng tử của anh lóe lên một cái, rồi dựng đứng lại, giống hệt loài rắn máu lạnh.
Cô “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống.
Tứ chi mềm nhũn như bún, cổ nặng trĩu như treo đá tạ, đến cả ngẩng đầu lên cô cũng không dám.
Cô lại càng không dám không hoàn thành