Chương 10
hỏi một câu đơn giản nhất “Hôm nay tôi mặc quần áo màu gì?” Cô đang mặc áo len vai trần màu be, quần bò xanh nhạt.
Mái tóc đen mềm mại uốn sóng theo mốt, buông xõa như tảo biển sẫm màu, làm nổi bật gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng mịn.
Môi đỏ hồng như phủ một lớp men anh đào, trông như mời gọi người ta đưa tay hái lấy.
Gương mặt của thân xác này giống hệt gương mặt thật của Kỳ Đường.
Ngày đầu soi gương, chính cô cũng từng giật mình.
Kỳ Đường rất đẹp nhưng dùng chữ “xinh đẹp” để tả thì quá khô khan.
Dù có vét cạn những từ ngữ hoa mỹ nhất, vẫn thấy trống rỗng.
Vẻ đẹp của cô giống như yêu tinh bước ra từ truyện kể, mang theo một thứ yêu khí quỷ dị, đủ khiến người khác mê muội, lạc lối.
Vì thế, dù có lúc cô hành xử quá trớn, các thành viên trong hội vẫn nhẫn nhịn...
tính tình tuy không tốt, nhưng gương mặt ấy quá đẹp, đến cả lúc làm loạn cũng thành một kiểu phong vị riêng.
Cậu con trai ngồi đối diện cười hì hì “Màu đen.” Kỳ Đường sững sờ “Đen...
đen á?” Giang Á Xuyên ho khẽ, giải thích “À, trước khi bắt đầu trò chơi, Thẩm Vọng có nói với tôi là kiểu Thật hay Thách truyền thống chán quá.
Bọn tôi bàn lại luật chơi rồi.
Tất cả mọi người đều phải nói ngược lại sự thật.
Nếu đáp án là ‘có’, thì phải nói ‘không’.” Kỳ Đường không nhịn được “Vậy thì có ý nghĩa gì?” Sợ chưa đủ rước quỷ tới hay sao?
“Ý nghĩa à?” Giang Á Xuyên cười lớn.
“Vui mà, thú vị hơn nói thật bình thường nhiềụ Với lại, chỉ được nói ngược thì suy đoán một chút, chẳng phải sẽ biết được lời thật của đối phương sao?” Kỳ Đường “......” Cả đám người này đúng là kiểu nhân vật kinh điển trong phim kinh dị, sinh ra để làm bia đỡ đạn.
Chai rượu xoay chầm chậm rồi dừng lại.
Miệng chai chỉ thẳng về phía Thẩm Vọng.
Đám đông ồn ào bỗng yên lặng đi nhiều, ai nấy đều nín thở chờ đợi.
Thẩm Vọng ít nói, bí ẩn, xung quanh anh có vô số lời đồn.
Có người nói anh là cậu chủ nhà họ Thẩm, gia tộc vừa quyên góp cho trường mấy tòa nhà mới.
Cũng có người bảo việc anh lần nào cũng đứng hạng nhất khối là vì hội đồng quản trị trường toàn người nhà anh, đề thi được “bật mí” trước, nếu không thì làm sao giải thích được một người vừa giàu, vừa thông minh, lại còn đẹp đến mức này?
Dường như mọi ưu ái của ông trời đều dồn hết lên người anh.
Ngay cả hội trưởng Giang Á Xuyên cũng không hiểu nổi vì sao Thẩm Vọng lại gia nhập một hội nhóm mang tính chơi đùa như thế này.
Khí chất của anh hoàn toàn không hòa hợp với những người ở đây.
Những ngón tay thon dài, lạnh lẽo như ngọc sứ, đè lên miệng chai đang xoay.
Thẩm Vọng uống nốt nửa ly rượu còn lại, thản nhiên như uống nước lọc.
Hơi men không hề hiện lên mặt, anh nhìn sang, khóe môi như cười mà không phải cười, đáy mắt lại lạnh lẽo đến rợn người.
“Kỳ Đường, trong khu rừng đó...
cậu đã nhìn thấy gì?” Kỳ Đường ngồi chết lặng giữa đám đông, trong đầu chỉ quanh quẩn một ý nghĩ Phải chăng cô thật sự không thể thoát khỏi cái chết đêm nay?
Cô vốn đã từng chết một lần.
Nhưng lần đó hoàn toàn là tai nạn, cô chỉ kịp cảm thấy đầu va mạnh vào thành bồn tắm đau nhói một cái, rồi mọi cảm giác liền biến mất.
Còn trong “Thập Dạ Quái Đàm” thì khác hẳn.
Trong sách, cô bị thiêu sống.
Người