⬅ Trước Tiếp ➡
Martha vốn cũng "có tiếng" trong ngành, là một diễn viên rất có năng khiếu, chỉ tiếc lời nói và hành động lại chẳng mấy được lòng người. Vậy nên đúng như Lý Mỹ Na nói, mọi người trong hội trường đều đang âm thầm chờ xem cô ta làm trò hề đến đâụ
Khi Chu Chi Môi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ còn thấy bóng lưng của Hách Duy Thác. Đôi chân dài thẳng tắp bọc trong chiếc quần tây may đo vừa vặn, dáng người cao lớn đầy khí chất. Nếu không phải hiện tại đang có quá nhiều khách mời thì chắc chắn hôm nay Martha sẽ không thể rút lui một cách an toàn.
Tối nay Martha bị mất mặt thế kia, chắc chắn sẽ tìm cớ để bùng nổ. Chu Chi Môi có linh cảm chẳng lành.
Cô thấp giọng nói "Hy vọng cô ta đừng đổ lỗi là tại váy chúng ta thiết kế khiến cô ta không thể tỏa sáng."
Lý Mỹ Na lập tức phản ứng "Chết tiệt. Nghe đúng kiểu việc cô ta sẽ làm luôn ấy."
"Thôi được rồi, tớ phải về ngủ bù đây." Cuối cùng Chu Chi Môi cũng có thể duỗi thẳng người. Từ tối qua đến giờ cơ thể cô gần như không được nghỉ ngơi tử tế. Nhưng cô nhận ra Lý Mỹ Na vẫn luôn tràn đầy năng lượng, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Tính ra từ đêm hôm kia đến giờ thì Lý Mỹ Na chỉ mới chợp mắt được bốn tiếng.
Đôi khi Chu Chi Môi thật sự nghi ngờ phải chăng trong quá trình tiến hóa, người Hàn Quốc đã bỏ qua luôn bước… cần ngủ?
Hồi còn học cấp ba Chu Chi Môi từng đến Hàn Quốc một lần, cũng là lần duy nhất. Lúc đó chịu ảnh hưởng sâu sắc từ phim truyền hình Hàn, cô luôn nhìn đất nước này qua lăng kính màu hồng. Nhưng đến nơi rồi mới phát hiện đất nước ấy nhỏ như lòng bàn tay, nhiều điểm du lịch nổi tiếng trên mạng còn chẳng bằng mấy thị trấn nhỏ ở trong nước, hoàn toàn khiến cô vỡ mộng. Không chỉ vậy một số người Hàn còn có thái độ rất tệ với người Trung Quốc.
Lý Mỹ Na quả nhiên không có ý định rời đi. Cô ấy quay sang hỏi Chu Chi Môi "Này cậu nói xem, có phải Hách Duy Thác còn đẹp trai hơn mấy ngôi sao Hollywood không?"
Ngay giây tiếp theo điện thoại Chu Chi Môi rung lên, có tin nhắn.
Đồ chó Xem đủ trò vui rồi chứ?
Chu Chi Môi bỗng thấy tim mình hẫng một nhịp. Rõ ràng cô đứng ở vị trí khuất tầm nhìn, từ đầu đến cuối ánh mắt của Hách Duy Thác chưa từng liếc về phía cô.
Vậy làm sao… làm sao anh biết được cô đang đứng đó xem trò vui?
Còn chưa kịp trả lời thì một tin nhắn khác lại tới.
Đồ chó Lên tầng thượng.
Tầng thượng, nơi có căn phòng tổng thống không mở cửa cho công chúng, là chỗ ở tạm của Hách Duy Thác mỗi khi anh cần ở lại đây.
Chu Chi Môi không có lý do gì để từ chối lời triệu tập của Hách Duy Thác, chỉ có thể kiếm đại một cái cớ nói với Lý Mỹ Na rằng mình phải về nghỉ ngơi trước.
Lý Mỹ Na hiểu ý, vẫy tay với cô "Đi đường cẩn thận nhé."
"Ừ, cậu cũng về sớm đi, đừng ham vui quá."
Chu Chi Môi rời khỏi sảnh tiệc bằng cửa saụ Gần như vừa bước đến trước thang máy thì đã thấy trợ lý John của Hách Duy Thác đang đứng đợi sẵn.
John mặc vest chỉn chu, rõ ràng là được phân công đến đón Chu Chi Môi rồi đưa cô lên bằng thẻ từ riêng.
Chu Chi Môi mỉm cười rạng rỡ, lễ phép cảm ơn John. Cô biết rõ “giơ tay không đánh người mặt tươi cười”. Trước kia vì cái gương mặt lúc nào cũng như đưa đám của mình mà cô đã phải chịu không ít thiệt thòi.
John khẽ nhếch môi, giọng máy móc "Hách Duy Thác tiên sinh đang đợi cô ở phòng. Tâm trạng anh ấy… không tốt lắm."
"Vâng, cảm ơn anh đã nhắc."
"Không có gì."
⬅ Trước Tiếp ➡