Ban đầu vẫn còn mang tính khám phá, Hách Duy Thác như đang thưởng thức một viên kẹo dẻo nhân ngọt, mút, liếm, cắn. Cuối cùng anh dùng một tay bóp lấy cổ cô, ép sát và hôn cô gần như nửa tiếng đồng hồ. Giữa chừng Chu Chi Môi lén mở mắt ra, thấy anh nhắm nghiền mắt, chìm đắm hoàn toàn trong nụ hôn.
Kể từ hôm đó dường như Hách Duy Thác đặc biệt say mê chuyện hôn. Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc anh luôn quấn lấy môi lưỡi cô đầy mãnh liệt, như muốn nuốt chửng cả con người cô vào trong.
Nhưng anh vẫn bệnh hoạn đến mức yêu cầu cô phải súc miệng sạch sẽ mới được hôn anh. Nếu không có khả năng anh sẽ bóp cổ cô ngay tại chỗ.
Từ đó về sau mỗi lần bị Hách Duy Thác hôn đến mức gần như nghẹt thở, Chu Chi Môi lại không nhịn được mà nghĩ Trời ơi. Đáng lẽ mình không nên dạy anh hôn làm gì.
"Trời ơi. Martha làm hỏng chiếc váy chúng ta thức trắng hai đêm để hoàn thành rồi. Cô ta phá hỏng hết cả mọi chuyện." Lý Mỹ Na nghiến răng nghiến lợi, công sức bỏ ra bị người khác tùy tiện phá hoại thì có ai mà không bực chứ?
Chu Chi Môi thở dài, vỗ nhẹ lên vai Lý Mỹ Na để an ủi "Thôi, coi như xong. Dù gì cái váy này cũng chỉ mặc được một lần."
Cùng lúc đó giới truyền thông tranh nhau chụp lại khoảnh khắc “tai nạn bất ngờ” hiếm có này. Dù tin tức này có lên được trang nhất hay không thì độ bàn tán chắc chắn không nhỏ.
Đèn flash lóe sáng chói mắt, Martha làm ra vẻ vô tội nói lời xin lỗi với Hách Duy Thác.
Trước mặt người ngoài, Hách Duy Thác luôn là một quý ông đúng mực. Anh mặc vest chỉnh tề, gương mặt nở nụ cười nhàn nhạt, tỏ vẻ với Martha rằng chuyện này không có gì quan trọng.
Trợ lý thân cận của Hách Duy Thác là John lập tức tiến lên. Không đợi Martha kịp đưa tay chạm vào áo Hách Duy Thác thì John đã nhanh chóng kéo cô ta ra một cách dứt khoát và không hề do dự.
John làm việc bên cạnh Hách Duy Thác nhiều năm, quá hiểu tính cách ông chủ của mình. Nếu hôm nay để Martha chạm tay vào người Hách Duy Thác thì e rằng chính anh ta sẽ mất việc.
Chu Chi Môi đứng từ phía xa cũng có thể đặt mình vào hoàn cảnh của John, lại lần nữa thấy toát mồ hôi thay cho anh ta. Từ sau khi cô rơi vào cảnh “làm trâu làm ngựa” thì cô đã không tránh khỏi việc sinh lòng cảm thông với những người làm công khác. Huống hồ trên đời này e là không có vị sếp nào khó hầu hạ hơn Hách Duy Thác. Nhưng tương xứng với điều đó, những gì Hách Duy Thác trao lại cũng không hề ít.
Bản chất của mọi mối quan hệ đều là sự trao đổi giá trị, giữa Hách Duy Thác và John, hay giữa Hách Duy Thác và Chu Chi Môi đều như vậy.
Rõ ràng Martha không hề có ý định bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Dù bị John đẩy ra nhưng cô ta vẫn cố nặn ra nụ cười lấy lòng, nói với Hách Duy Thác "Hách Duy Thác tiên sinh, để tôi đền cho anh một bộ đồ mới nhé, anh có thể lên phòng tôi thay."
Hách Duy Thác chỉ cúi mắt nhìn chiếc sơ mi trắng bị vấy bẩn, không thèm liếc thêm Martha một cái.
Toàn bộ toà tháp trung tâm QC ở khu một đều là tài sản của gia tộc Augus, Hách Duy Thác không cần đến lòng tốt của người khác. Martha có ý đồ quá rõ ràng, hành động vồ vập của cô ta giống như một vai hề lố bịch đang trình diễn thất bại trước mặt Hách Duy Thác.
Hách Duy Thác không có kiên nhẫn để “diễn kịch” với Martha, cho dù cô ta có là ảnh hậu Oscar đình đám nhất Hollywood hiện nay.
"Wow, Hách Duy Thác rời đi rồi." Lý Mỹ Na hả hê nói với Chu Chi Môi, "Cậu nhìn xem Martha bây giờ thảm đến mức nào, chắc ai cũng đang xem cô ta như trò cười."
Chu Chi Môi Cười không nổi.
Cô như thấy lại những màn diễn còn vụng về hơn như thế của mình trước mặt Hách Duy Thác.