⬅ Trước Tiếp ➡
Em là nữ chủ nhân
Diệp Thiên Hạ đặt giấy bút xuống, vốn định tự mình đứng dậy, nhưng Đông Phương Tước lại bá đạo bế cô lên.
Trong lòng chị Lưu cười thầm, cuối cùng hai vợ chồng son này cũng hòa thuận rồi. Nếu không ngày nào chị cũng phải đối diện với khuôn mặt lạnh băng của cậu chủ.
Đông Phương Tước vừa đặt cô xuống ghế ở phòng ăn, di động của cô đột nhiên vang lên.
Cô cúi đầu xem, lập tức ngạc nhiên.
Là cha gọi điện cho cô?
Cô có chút e dè nhìn Đông Phương Tước một cái, sau đó mới bắt máy.
“Cha, cha ăn cơm chưa?”
“Hạ Hạ, con xảy ra chuyện gì sao? Đã nói cuối tuần sẽ ở nhà. Ngày hôm qua con không về, cha không tính toán nữa. Vậy tại sao hôm nay con vẫn chưa về nhà?” Diệp Triết Minh trách móc.
Diệp Thiên Hạ có chút nghẹn lời, sau đó khẽ cười: “Cha, ngày hôm qua con và Thi Kỳ đi chơi về muộn quá, nên ở lại nhà cậu ấy, hôm nay...”
“Canh của em.” Đông Phương Tước lo lắng, tỉ mỉ đưa bát canh nóng cho cô.
Diệp Thiên Hạ cứng đờ, hai mắt mở to!
“Hạ Hạ, con... có phải con đang ở cùng người đàn ông kia không?” Cha Diệp sốt ruột.
Hiện tại Diệp Thiên Hạ chỉ mong có thể một cước đá bay Đông Phương Tước đi thôi!
Rõ ràng đã nói là không được lên tiếng!
Anh ta cố ý!
Người đàn ông xấu bụng này!
Diệp Thiên Hạ chỉ đành cười trừ, không thể nào giải thích cho cha Diệp qua điện thoại.
“Hạ Hạ, không phải con nói với cha, khi nào có thời gian sẽ dẫn nó về nhà cho cha gặp mặt sao?”
Trái tim Diệp Thiên Hạ gần như đóng băng, rốt cuộc đây là nơi nào?
Chuyện này căn bản không giống nhau có được không
“Vâng cha, con biết rồi. Cha cũng ăn cơm đi, ngày mai chúng ta gặp nhau ở công ty. Tạm biệt.”
Không đợi cha Diệp nói tiếp, cô liền khôn khéo cúp máy.
Sau đó cô thản nhiên nhìn Đông Phương Tước đang ra vẻ như không có việc gì cả.
“Anh cố ý đúng không?”
Đông Phương Tước nhướng mày, mỉm cười hỏi: “Cái gì?”
“Anh đừng giả ngu với tôi! Ban nãy rõ ràng tôi không cho anh lên tiếng, tại sao anh vẫn một hai để cha tôi nghe thấy giọng nói của anh chứ?” Diệp Thiên Hạ tức giận.
Vốn dĩ cha cô vẫn luôn thúc giục cô dẫn người mà cô gọi là bạn trai về nhà. Hiện tại thì tốt rồi, hiểu lầm còn lớn hơn nữa!
Sau này cô phải đến gặp cha để báo cáo kết quả công việc như thế nào đây?
Đông Phương Tước vẫn bình tĩnh dùng bữa, sau đó ngước mắt lên nói: “Chúng ta là vợ chồng, vì sao không thể cho ông ấy biết quan hệ của chúng ta?”
“Anh rõ ràng biết chúng ta là…” Nói đến đây bỗng Diệp Thiên Hạ ngừng lại.
Bởi vì đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Đông Phương Tước, cô sợ nếu mình nói thêm gì nữa, giây tiếp theo, cô sẽ biến thành tảng băng.
“Thiên Thiên, em chỉ cần nhớ chúng ta là vợ chồng hợp pháp là được.” Đông Phương Tước dứt lời, gắp một miếng sườn heo chua ngọt bỏ vào bát của cô.
Hiện tại Diệp Thiên Hạ cũng không muốn xảy ra tranh cãi với anh, cô giả vờ không nghe thấy lời anh nói, khẽ cười một tiếng sau đó gắp miếng sườn bỏ vào miệng.
“Ôi, sao tay nghề của chị Lưu lại tốt thế.”
Đông Phương Tước cảm thấy bất lực, cô vợ nhỏ của anh phòng bị quá kỹ, sau này phải như thế nào mới ổn đây?
Sau bữa trưa, Lưu Thi Kỳ gọi điện đến và đòi gặp mặt cô bằng mọi giá.
Diệp Thiên Hạ cũng biết sự việc tối hôm qua, Lưu Thi Kỳ tự trách bản thân, nhưng cô thật sự không có vấn đề gì.
“Thiên Hạ, nếu cậu cho mình đến gặp cậu, mình, mình sẽ đánh gãy chân mình để bị què giống như cậu!”
Diệp Thiên Hạ không biết làm sao.
Nếu cô đang ở nhà họ Diệp, cô ấy muốn thế nào cũng được. Nhưng hiện tại cô đang ở cùng Đông Phương Tước, thật sự rất…
“Nói mau, cậu đang ở đâu!”
Được rồi.
“Tầng cao nhất, tòa nhà đơn số 9 Lam Bảo Loan ”
“Được, mình sẽ đến ngay.”
Diệp Thiên Hạ không biết làm thế nào, nếu để Lưu Thi Kỳ nhìn thấy cô và Đông Phương Tước ở cùng nhau, nhất định sẽ nghĩ lung tung.
Haiz, cuối cùng vẫn không thể nói rõ mọi chuyện.
“Một lát nữa bạn của tôi sẽ đến đây.” Cô ngước mắt nhìn Đông Phương Tước và nói.
Một nụ cười khẽ lướt qua ánh mắt Đông Phương Tước, tâm trạng anh có chút đắc ý, hé đôi môi mỏng lên tiếng: “Em là nữ chủ nhân, muốn mời ai đến đều được.”
Tôi đáng sợ như vậy sao
Diệp Thiên Hạ vừa nghe ba chữ “nữ chủ nhân” lập tức xấu hổ: “Khụ, vậy thì, anh cứ làm việc của mình, không cần quan tâm đến chúng tôi.”
“Ừ.” Đông Phương Tước nhẹ nhàng gật đầu, bình tĩnh đứng dậy và đi về phía thư phòng.
Không đầy mười lăm phút sau, Lưu Thi Kỳ đã đến.
⬅ Trước Tiếp ➡