⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Thiên Hạ cau mày, thật ra cô cũng không thích đến chỗ như vậy. Nhưng một lần cũng không cho đi, quá không thực tế.
Nhìn Diệp Thiên Hạ đang do dự, Đông Phương Tước lại nói: “Trừ phi em đi cùng tôi.”
Diệp Thiên Hạ: “...”
Bá vương!
Đau khổ hơn giết chết anh ta
Diệp Thiên Hạ có uống rượu, chân còn bị thương, vì vậy cô vừa lên giường không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Đông Phương Tước từ phòng tắm bước ra, anh đến cạnh giường chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của cô.
Làn da cô thực sự rất đẹp, giống như viên ngọc châu quý hiếm, trắng nõn, mịn màng. Lông mi đen và dày khẽ đính vào mí mắt dưới, trông như cánh bướm mỏng manh, khiến người khác đau lòng.
Không thể kìm lòng được, anh cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào của cô.
Một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước vẫn khiến trái tim đã kết băng của anh lập tức tan chảy.
Tình yêu là gì?
Anh cũng không biết.
Anh chỉ biết ngay từ lần đầu tiên gặp cô, liền muốn bảo vệ và giữ chặt cô dưới “đôi cánh” của mình, cô là của riêng anh.
Phòng làm việc.
Anh vừa lấy điện thoại ra liền có người gọi đến: “Cậu Tước, mọi việc anh giao đã được giải quyết ổn thỏa.”
Đầu dây bên kia vừa dứt lời, âm thanh Lý Uy kêu lên đau đớn, thảm thiết chợt truyền đến tai anh. Ban đầu là tiếng hét rất lớn, dần chuyển sang tiếng thở dốc và cuối cùng là tiếng khóc nức nở.
Ánh mắt tàn nhẫn của anh xẹt qua tia sát khí, sau đó lạnh lùng ngắt điện thoại.
Lần này anh nể mặt Đường Như Phong mới tha cho anh ta một mạng!
Tuy nhiên, bị một đám người đồng tính thay phiên chơi đùa, giẫm đạp tôn nghiêm đàn ông của anh ta, đương nhiên sẽ khiến anh ta đau khổ gấp trăm lần so với bị giết.
Phải nói rằng vẻ mặt tàn nhẫn, vô tình của Đông Phương Tước không là gì so với trái tim lạnh như băng, cứng như đá của anh!
Động đến anh, bạn cũng không biết bản thân sẽ chết như thế nào.
Ngày hôm sau, Diệp Thiên Hạ tỉnh giấc trong vòng tay rộng lớn. Cảm giác này dường như cô đã quen rồi.
“Tình rồi?” Một giọng nói đầy từ tính, khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu cô.
Cô nheo đôi mắt có chút rát, ngẩng đầu.
Chiếc cằm với độ cong hoàn mỹ đập vào mắt, cô không khỏi cảm thán, tại sao trên đời lại có người 360 độ không một góc chết như anh chứ.
“Chân còn đau không?” Đông Phương Tước cúi đầu, giọng nói dịu dàng.
Diệp Thiên Hạ có hơi mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng rồi chui khỏi vòng tay của anh: “Không đau nữa.”
Vốn dĩ chân cô không có gì đáng ngại, bác sĩ cũng nói nghỉ ngơi hai ngày là khỏi.
“Ừ, hai ngày này không được đi làm.”
Diệp Thiên Hạ: “...”
Sau một buổi tối tịnh dưỡng, cô cảm thấy đi đứng không thành vấn đề.
“Hôm nay tôi ở nhà giám sát em.”
“Không cần!” Diệp Thiên Hạ tức giận.
Ánh mắt uy hiếp của Đông Phương Tước nhìn cô một cái, nó như đang nói "em thử nói thêm một câu nữa xem".
Diệp Thiên Hạ bất lực. Cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
“Được rồi. Nhưng anh phải cho tôi mượn một nửa phòng làm việc của anh.”
Đông Phương Tước nhướng mày: “Em muốn vẽ?”
“Đúng vậy.” Diệp Thiên Hạ gật đầu. Bản phác họa cô vất vả vẽ cả tuần lại bị người khác nhìn lén, bây giờ cô cần tận dụng thời gian thiết kế một bản khác.
Trong phòng làm việc, Diệp Thiên Hạ đang nghiêm túc phác họa bản vẽ.
Còn Đông Phương Tước ngồi đối diện cô lại không hề chú tâm vào việc phê duyệt văn kiện.
Nếu nhìn kỹ, thật ra anh đang nhìn trộm Diệp Thiên Hạ.
Vì sao ư? Bởi vì những văn kiện anh đã phê duyệt, chữ ký trên đó đều là tên của Diệp Thiên Hạ, nhưng bản thân anh lại không hề nhận ra.
Đột nhiên Diệp Thiên Hạ ngẩng đầu, anh vội vàng né tránh, vẻ mặt nghiêm túc nhìn văn kiện trong tay.
“Anh cảm thấy mặt dây chuyền này thế nào?” Diệp Thiên Hạ lần nữa đưa tác phẩm thiết kế của mình cho Đông Phương Tước xem.
Đông Phương Tước ngước mắt, duỗi tay tiếp nhận.
Đó là sợi dây chuyền rất thú vị, rất tinh xảo và đặc biệt. Ngay cả anh cũng chưa từng gặp bản thiết kế nào giống như vậy.
Anh kinh ngạc nhìn Diệp Thiên Hạ đang mong chờ đáp án từ anh, tán thưởng nói: “Không tồi, rất độc đáo, rất đẹp.”
Diệp Thiên Hạ cười híp mắt, lấy lại bản vẽ: “Tin vào con mắt của anh.”
Nụ cười của cô thanh tú mà đáng yêu, lộng lẫy mà rực rỡ. Không chút tỳ vết, giống như bông hoa tường vi đang nở rộ dưới ánh nắng.
Nhìn thấy nụ cười của cô, anh liền thất thần.
Diệp Thiên Hạ lại không quan tâm đến anh, tiếp tục cúi đầu vẽ, cô muốn nhanh chóng thiết kế xong những bộ phận quan trọng.
Chớp mắt, đã đến giữa trưa.
Khi chị Lưu lên lầu mời hai người xuống ăn cơm, Đông Phương Tước còn có chút hoài nghi. Anh cảm thấy thời gian trôi qua chưa được bao lâu, sao lại đến giờ trưa rồi?
 
⬅ Trước Tiếp ➡