⬅ Trước Tiếp ➡
“Ngủ đi.” Hai chữ nhẹ nhàng đầy từ tính truyền đến từ phía sau.
Diệp Thiên Hạ quả thật muốn nói tục!
Ngủ?
Đêm qua một người ở bên cạnh, cô đều gần như thức trắng đêm không ngủ, hôm nay như vậy bảo cô ngủ thế nào đây?
Nhưng cô cũng không dám phản bác, động cũng không dám động, trơ mắt nhìn Đông Phương Tước tùy ý ôm lấy cô.
Cũng không biết là qua bao lâu, Diệp Thiên Hạ thật sự không thắng nổi cơn buồn ngủ, bất tri bất giác liền ngủ say.
Phát hiện ra sự thay đổi của người trong lòng, lúc này Đông Phương Tước mới nhẹ nhàng quay người cô về phía chính mình.
Dưới ánh đèn mông lung, khuông mặt xinh đẹp của người trong lòng ngực lại càng đẹp hơn.
Lông mày như vẽ, mi mắt như cánh bướm, mũi cao xinh đẹp, môi đỏ như son, toàn bộ đều hoàn hảo không tì vết.
Đêm qua không chỉ có cô trắng đêm không ngủ, anh cũng vậy.
“Vì sao không đợi tôi...” Buổi tối ngày hôm đó, cô đẹp giống như yêu tinh, làm anh muốn ngừng mà không được, nhưng đến khi anh quay lại, đã không còn bóng dáng cô nữa rồi.
Hiện tại xem ra, cô căn bản không biết người buổi tối hôm đó là anh.
Bỗng nhiên, người trong lòng không thành thật cử động cơ thể.
Giây tiếp theo, một luồng rung động từ chỗ sâu trong cơ thể không chịu sự không chế thoát ra làm Đông Phương Tước không khỏi nhíu mày lại, sức tự kiềm chế mà anh tự hào bấy lâu nay mỗi khi gặp được cô đều sẽ biến mất không còn chút nào.
Đêm đó như vậy, đêm nay lại càng là như vậy.
Hết cách, Đông Phương Tước đành phải vào nhà tắm tắm nước lạnh.
-
Một giấc ngủ này của Diệp Thiên Hạ thật sự rất sâu, rất ngon, rất thỏa mãn, mở mắt ra, tám giờ đúng.
Cô kêu lên một tiếng sợ hãi, lập tức bật dậy khỏi giường.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô tới công ty làm, ngàn vạn lần không thể đến muộn, nếu không chắc chắn Diệp Vân Lộ sẽ ngáng chân cô.
Ra khỏi phòng ngủ, không kịp ăn sáng liền vội vàng đi về phía cửa.
“Mợ chủ, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.” Chị Lưu nhìn thấy Diệp Thiên Hạ vội vàng đổi giày liền đuổi theo qua.
“Tôi không ăn đâu chị Lưu, muộn mất rồi, cảm ơn bữa sáng của chị, buổi tối gặp lại sau.”
Diệp Thiên Hạ vừa dứt lời liền ngồi dậy đẩy cửa rời đi, từ đầu tới cuối cũng không nhìn Đông Phương Tước ở trong phòng bếp lấy một cái.
Gương mặt đẹp trai như ngọc kia của Đông Phương Tước càng thêm u ám, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, sau đó cúi đầu tiếp tục dùng bữa.
Lúc Diệp Thiên Hạ lái xe tới tập đoàn Diệp thị mới đột nhiên nhớ ra, lúc sáng khi cô đi hình như không nhìn thấy Đông Phương Tước.
“Đi làm cũng không biết gọi mình dậy.” Diệp Thiên Hạ lầm bầm lầu bầu, cho rằng Đông Phương Tước đã sớm rời giường tới công ty trước cô.
Vừa tới bãi đỗ xe của công ty, điện thoại của cha Diệp liền gọi tới.
Cô vội vàng nhận máy: “Cha, con vừa đến.”
“Ừ, tí nữa trực tiếp tới văn phòng của cha, cha bảo Thanh Hạo đưa con tới bộ phận thiết kế.”
Thanh Hạo là trợ thủ đắc lực bên người cha Diệp, địa vị ở công ty cực kỳ quan trọng.
Diệp Thiên Hạ uyển chuyển từ chối: “Không cần đâu cha. Con cũng không phải không biết bộ phận thiết kế ở đâu, con tự đi là được rồi.”
Cô không muốn lấy thân phân con gái chủ tịch để diễu võ dương oai gì ở đây, như vậy sẽ bị đồng nghiệp khinh bỉ.
“Một mình con có được không?” Cha Diệp không quá yên tâm.
“Con cũng không phải là trẻ con, có thể mà, con lên tầng đây, tạm biệt cha.”
 
Diệp Thiên Hạ chỉ là một cái vỏ rỗng
Diệp Thiên Hạ đi thang máy trực tiếp đến tầng hai mươi, đi tới trước cửa bộ phận thiết kế, một trợ lý vội vàng cười tươi đưa thẻ công tác tới trước mặt cô: “Cô hai, đây là chứng minh công tác của cô.”
Diệp Thiên Hạ tới công ty làm, nói vậy có không ít người biết đến.
Cô cười nhận lấy: “Cảm ơn, về sau không cần phải khách khí như vậy, gọi tôi là Thiên Hạ là được.”
Người đẹp trợ lý có chút thụ sủng nhược kinh, không nghĩ tới Diệp Thiên Hạ lại dễ nói chuyện như vậy, vội vàng gật đầu: “Được, Thiên Hạ.”
Nhìn thấy mấy chữ bộ phận thiết kế to màu trắng kia, nụ cười nơi khóe miệng Diệp Thiên Hạ càng sâu, thiết kế là niềm yêu thích lớn nhất và là thứ mà cô theo đuổi.
Đẩy cửa văn phòng ra, đồng nghiệp đã đến trong phòng lập tức quay đầu dùng ánh mắt tò mò nhìn cô.
Hình như Diệp Vân Lộ đang nói cái gì đó với hai đồng nghiệp, nhìn thấy Diệp Thiên Hạ, mày thoáng nhíu lại một cái, sau đó mới dùng vẻ mặt thân thiện đi lên đón: “Thiên Hạ, chị còn tưởng rằng hôm nay em không đến.”
Thật sự Diệp Thiên Hạ không nghĩ tới cho đến hôm nay Diệp Vân Lộ vẫn còn có thể ra vẻ dối trá miễn cưỡng tươi cười với cô như vậy.
“Sao mà được chứ, tôi có thói quen đến đúng giờ.” Diệp Vân Lộ muốn ám chỉ cô đến muộn, cô liền nói rõ rằng mình không đến muộn.
Sắc mặt Diệp Vân Lộ hơi cứng lại, sau đó lại cười nói: “Tới đây, chị giới thiệu cho em đồng nghiệp của bộ phận thiết kế chúng ta.”
Lúc Diệp Thiên Hạ nhìn thấy Tấn Chỉ San, người vừa đánh nhau một trận với Lưu Thi Kỳ ngày hôm qua liền không khỏi dừng chân lại.
Tấn Chỉ San khẩn trương tới nỗi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, hôm qua vừa mới đắc tội Diệp Thiên Hạ, hôm nay Diệp Thiên Hạ liền xuất hiện ở trong công ty, còn không hiểu sao lại xui xẻo ở cùng một bộ phận với cô ta.
Phải biết rằng, chủ tịch công ty chính là cha ruột của cô!
Hiện tại cô ta đã hối hận đến xanh ruột rồi, thật sự không nên vì nịnh bợ Diệp Vân Lộ mà đắc tội thiên kim hàng thật giá thật Diệp Thiên Hạ này.
“Ha ha, Thiên Hạ, chào mừng cô tới bộ phận thiết kế.” Cô ta cười lấy lòng.
Diệp Thiên Hạ nhướng mày, sau đó xích lại gần đánh giá kỹ càng: “Hôm nay cô Tấn đánh phấn có phải dày quá rồi không?”
Lời này vừa nói ra, đồng nghiệp xung quanh chợt bật cười khẽ.
⬅ Trước Tiếp ➡