⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhẹ nhàng di chuyển, thay giày xong liền bay thẳng đến phòng ngủ.
Đi được một nửa lại không khỏi bối rối, cô thật sự không muốn ở chung một phòng với Đông Phương Tước, rất xấu hổ, lại còn áp lực lớn.
Diệp Thiên Hạ quay người lại, đang muốn đi về phía phòng khách thì cửa phòng làm việc đột nhiên mở ra.
Cô không kìm lòng được mà quay sang, liếc mắt nhìn một cái liền nhìn thấy Đông Phương Tước đang cất bước đi ra.
Gương mặt tuấn tú, dáng người thon dài vững chắc, mặc áo lông màu đen cùng quần dài màu đen, thanh quý, cao lãnh lại ưu nhã.
Diệp Thiên Hạ không hiểu sao lại cảm thấy tim nhảy dựng lên, sau đó cười chào hỏi: “Còn chưa ngủ sao.”
Đông Phương Tước gật đầu: “Chờ em.”
Diệp Thiên Hạ suýt chút nữa thì té ngã!
Có thể đừng trực tiếp như vậy được không? Trái tim cô không chịu nổi.
“Ha ha, thật ra cũng không cần đâu, anh mệt mỏi thì đi nghỉ sớm hơn một chút, tôi nhất định sẽ không quấy rầy đến anh.” Cô nói rất chân thành.
Mà đáp lại cô lại là bầu không khí im lặng ác liệt và một cái ôm kiểu công chúa bá đạo!
Hơi thở lạnh như băng lập tức bao vây cô, cô không hiểu sao cô lại có cảm giác quen thuộc, nhưng không nói rõ được nguyên nhân ngay.
“Này, Đông Phương Tước anh làm gì vậy! Tôi tự đi được.” Cô cuống lên, không rõ Đông Phương Tước lại chơi chiêu gì.
“Đi ngủ.” Đông Phương Tước từ tốn nói, giọng điệu mang theo vẻ lười biếng, nhưng lại gợi cảm muốn chết.
Cái ôm ấm áp lại làm cô càng thêm lo âu bất an, cô dường như nghe ra được hàm nghĩ chân chính của từ "ngủ" này.
“Tôi không mệt, ngày mai tôi còn phải tới công ty đi làm, còn phải chuẩn bị rất nhiều thứ, thật đó, anh đi ngủ trước đi.”
Nhìn ra được cô đang khẩn trương, Đông Phương Tước dừng chân lại, nhướng mày hỏi: “Em đang sợ à?”
Diệp Thiên Hạ giật giật khóe miệng, anh muốn ép buộc cô sinh con cho anh, cô có thể không sợ hãi sao?
“Không có, tôi không sợ gì cả, ha ha ha.”
“Không có thì tốt.”
“…”
Vào phòng ngủ, Đông Phương Tước vừa mới thả cô xuống đất, cô liền giống như chạy trốn mà lao vào phòng tắm.
Đóng cửa, khóa trái!
Sau mới mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Mở vòi hoa sen, cô bắt đầu lo lắng đi qua đi lại.
Cứ trốn tránh như vậy cũng không phải là cách, nhất định phải nghĩ ra một cách đánh một mẻ, cả đời yên mới được, nhưng phải làm thế nào mới có thể khiến Đông Phương Tước bỏ đi ý nghĩ muốn làm cô sinh con đây?
Đúng rồi!
Nếu để anh sớm gặp được cô vợ chưa cưới trong định mệnh của anh thì chẳng phải cô sẽ được giải thoát rồi sao?
Diệp Thiên Hạ lập tức trở nên kích động!
Ý cười vừa mới đến khóe miệng, bỗng nhiên cảm thấy lòng bàn chân trơn trượt, rầm một tiếng!
“A!”
Một tiếng hét thảm thiết truyền từ trong phòng tắm ra.
Vào giây phút cả người ngã trên đất, cô đã nghĩ, một cái ngã này cũng là đáng giá!
Đông Phương Tước nghe được tiếng hét, lập tức đi nhanh về phía phòng tắm, không cần nghĩ cũng biết nhất định là cô vợ nhỏ của anh té ngã rồi.
Giơ tay đẩy cửa nhưng không đẩy được, Đông Phương Tước không khỏi nhíu mày, dừng lại một giây liền lựa chọn một cách đơn giản, thô bạo mà tốn ít thời gian.
Rầm một tiếng, cửa phòng tắm bị anh dùng một cước đá văng.
 
Vì sao không đợi tôi
Diệp Thiên Hạ bị một cước này của anh làm cho kinh hãi, ngước mắt lên thì nhìn thấy gương mặt như thiên thần của Đông Phương Tước đang cau mày đi về phía cô, sau đó không nói hai lời liền kéo cô từ trên mặt đất vào lòng mình.
Diệp Thiên Hạ xấu hổ vô cùng mà nhắm mắt, cảm giác mặt mũi đều mất hết rồi.
“Đụng vào đâu?” Đông Phương Tước đặt cô lên giường, bắt đầu kiểm tra.
Diệp Thiên Hạ cười gượng một tiếng, trốn về phía sau: “Không có đụng vào đâu cả.”
Thật ra eo cô rất đau.
“Thật không?”
“Thật.”
“Tôi nhìn xem.”
“Đừng! Tôi thật sự không có việc gì, chỉ là eo có hơi đau, ngồi một lát là ổn rồi.”
“Tôi đi lấy thuốc.” Đông Phương Tước dứt lời, cũng không đợi Diệp Thiên Hạ lên tiếng đã quay người đi ra ngoài.
Lúc này Diệp Thiên Hạ mới duỗi tay xoa chỗ đang đau nhức, cái ngã này, suýt chút nữa thì lấy mạng người ta luôn rồi.
Thoa thuốc xong, cô mới buồn bực không thôi mà nằm trên giường chuẩn bị ngủ.
Bỗng nhiên một bàn tay to đặt lên eo cô.
Diệp Thiên Hạ mở to mắt, suýt chút nữa đã nhảy xuống giường.
Giây tiếp theo, cả người liền bị kéo vào trong lồng ngực rộng lớn kiên cố, cả người cô cứng ngắc như đá.
Bởi vì đưa lưng về phía Đông Phương Tước cho nên cả hai đều không nhìn ra được vẻ mặt của đối phương, nhưng dáng vẻ kinh hoảng kia của Diệp Thiên Hạ, cho dù Đông Phương Tước không nhìn cũng phát hiện ra được.
⬅ Trước Tiếp ➡