⬅ Trước Tiếp ➡
“Lộ Lộ, vất vả lắm mới làm cho con nhóc chết tiệt Diệp Thiên Hạ kia hủy hôn với Tiêu Cẩn, lúc này tuyệt đối không thể để hai đứa nó quay lại được, nếu không, con sẽ không còn cơ hội nào nữa.” Dương Mạn Cầm có hơi kích động bắt lấy tay Diệp Vân Lộ.
Nhà họ Tiêu ở thành phố C cũng là một danh môn vọng tộc, nếu con gái bà ta gả cho đứa con trai độc nhất của nhà họ Tiêu, Tiêu Cẩn, thì về sau có thể hưởng không hết vinh hoa phú quý rồi.
“Mẹ, mẹ nói rất đúng.” Diệp Vân Lộ híp mắt lại, cơ hội lần này, cô ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ được.
“Bên ngoài trời sắp mưa rồi, con đi lấy ô che cho Tiêu Cẩn đi.”
Một lát sau, mưa to tầm tã đổ xuống.
Âm thanh của Tiêu Cẩn cũng bị từng trận sấm chớp át đi.
Diệp Thiên Hạ cho rằng lần này Tiêu Cẩn sẽ rời đi, cô đi tới gần bên cửa sổ nhìn, thế mà lại nhìn thấy Diệp Vân Lộ đứng ở bên cạnh Tiêu Cẩn, che ô cho anh ta, trong tay còn cầm một cái khăn, đang lau sạch nước mưa trên trán cho anh ta.
Cô cười khẩy một tiếng: “Đuôi cáo cuối cùng cũng lộ ra rồi.”
Vừa định quay người đi, điện thoại bỗng vang lên.
Cô cúi đầu nhìn, lại là Đông Phương Tước.
“Alo.”
“Thu dọn đồ đạc xong chưa? Tôi ở trước cửa nhà em rồi.” Giọng nói vẫn đầy từ tính và lạnh lùng như cũ.
“Hả?” Cô ngạc nhiên, anh đã ở trước cửa nhà cô rồi?
“Tôi… còn chưa dọn.”
“Vậy không cần thu dọn, ở bên kia cái gì cũng có.”
“…”
Đối với sự bá đạo của Đông Phương Tước, Diệp Thiên Hạ thật sự không biết nói gì hơn.
“Được rồi, anh chờ tôi một chút.”
Cô mang theo hai thứ đồ bất ly thân, sau đó cầm ô đi xuống tầng.
Dương Mạn Cầm đang ghé vào cửa sổ phòng khách nhìn ra ngoài, nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, trong lòng lập tức khẩn trương.
“Diệp Thiên Hạ, Tiêu Cẩn đã được Lộ Lộ đưa đi rồi, bây giờ cô có đi ra ngoài cũng không làm được gì.”
Diệp Thiên Hạ liếc mắt nhìn gương mặt cực kỳ đắc ý của Dương Mạn Cầm thì cười mỉa mai: “Một tên tra nam như vậy, nếu cô ta thích thì cứ cầm lấy đi.”
“Mày! Hừ! Người giống như mày, nhà họ Tiêu cũng sẽ không muốn, bằng không cũng sẽ không hủy hôn với mày.”
“Phải không? Nhưng hình như Tiêu Cẩn vẫn còn yêu tôi đến chết đi sống lại đấy.”
Diệp Thiên Hạ cười rất tự tin.
Điều Dương Mạn Cầm sợ nhất lúc này chính là Diệp Thiên Hạ quay lại với Tiêu Cẩn, nếu thật như vậy, Diệp Vân Lộ sẽ không có cơ hội nào nữa.
Ở chung
“Trái tim đàn ông lúc nào cũng sẽ thay đổi, hôm nay ở trên người của mày, nói không chừng ngày mai liền chạy tới trên người những kẻ khác.”
Diệp Thiên Hạ gật đầu: “Ừ, bà nói rất đúng, người đàn ông sớm ba chiều bốn như vậy, không cần cũng được.”
Vẻ mặt ghét bỏ kia làm Dương Mạn Cầm tức muốn hộc máu.
Diệp Thiên Hạ đi đến cửa bật ô ra, quay người lại nói: “Có điều khẩu vị của Diệp Vân Lộ đúng là nặng thật, toàn chọn người đàn ông sớm ba chiều bốn để cướp.”
Vừa nói dứt lời liền đi ra ngoài cửa, trong nháy mắt khi đóng cửa lại chợt nghe được trong phòng truyền đến tiếng đổ vỡ.
Cô nghĩ, Dương Mạn Cầm chắc chắn là tức muốn chết rồi.
Mưa ào ào rơi xuống, cho dù cầm ô thì quần áo cũng bị hắt ướt kha khá.
Một bó hoa hồng đỏ tươi nằm trơ trọi ở trước cửa biệt thự, cánh hoa đã bị nước mưa xối rụng ra, làm cho người ta không khỏi thương tiếc.
Bước chân của Diệp Thiên Hạ hơi dừng lại, nhìn thoáng qua, sau đó mặt không gợn sóng đi ra ngoài.
Tình yêu đã từng khao khát nhất, về sau, cô sẽ không bao giờ chạm vào nữa.
Ra khỏi cửa biệt thự, một chiếc Rolls-Royce màu đen khiêm tốn lẳng lặng đỗ ở ven đường.
Nhìn thấy cô đi ra, cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống, lộ ra một gương mặt tuyệt đẹp.
Tuy rằng Diệp Thiên Hạ có lực miễn dịch với những người đàn ông đẹp trai, nhưng mỗi khi cô nhìn thấy Đông Phương Tước thì đáy lòng vẫn không nhịn được mà hốt hoảng một phen.
Cửa xe mở ra, Diệp Thiên Hạ cụp ô lên xe.
Vừa mới ngồi ổn định thì một chiếc khăn tay màu ghi đã được đưa đến trước mặt.
Cô khựng lại một chút, rồi duỗi tay ra nhận lấy: “Cảm ơn.”
Đông Phương Tước nhìn dáng vẻ khách khí đầy xa cách của Diệp Thiên Hạ, dưới đáy mắt xẹt qua một tia u ám.
“Vừa mới xem được trò hay ở trước cửa nhà em.”
Động tác lau trán của Diệp Thiên Hạ không khỏi ngừng lại.
"À, quả thật là trò hay.” Hồi lâu sao, cô mới nói được một câu như vậy.
“Em không có gì muốn giải thích sao?”
Hở?
Anh muốn giải thích cái gì?
“Anh đều đã thấy rồi, còn muốn tôi giải thích cái gì.”
“Hai người từng có hôn ước.” Giọng nói của Đông Phương Tước tuy hờ hững, nhưng nghe thế nào cũng đều ngửi được mùi dấm chua bên trong.
Diệp Thiên Hạ cảm thấy chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi, ra vẻ không có gì nói: “Đó đều là hôn ước thông gia từ bé, không tính là đính hôn.”
Sau khi Đông Phương Tước nghe xong, gương mặt lạnh như băng kia mới dịu đi một chút.
⬅ Trước Tiếp ➡